× Úc Châu

LÀM SAO BIẾT NGƯỜI TA BỊ KHÁNH TẬN

More
10 năm 9 tháng trước #109 bởi snguyen
<strong><em>MÌNH ƠI LÀM SAO BIẾT NGƯỜI TA KHÁNH TẬN?</em></strong>
<div><strong></strong> </div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>* Ông Bà Phán</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Ông Phán ngủ gà ngủ gật trên ghế sofa khi đợi cô Phán và cô Thắm sửa soạn trong phòng xong rồi đi ăn. Ông bỗng giật mình khi nghe anh Tư Ếch la hoảng lên, kêu trời kêu đất. Ông mở mắt thì thấy mặt của anh Tư Ếch đờ đẫn, miệng há ra; thông thường thì môi của anh Tư Ếch đã dày và hơi trề nhưng bây giờ thi trông có vẽ trề xuống hơn nữa. Chuyện gì đây? chuyện gì nữa đây? chuyện gì kinh khủng mà làm cho anh ta ngệt mặt hẳn ra. Ông ngồi bật dậy xoay lưng lại theo hướng nhìn của anh Tư Ếch thì ông Phán giật mình trái tim của ông thót lại, hai tay của ông bấu vào thành ghế và nhìn hai cô.</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Trời ơi, hai cô hôm nay có điên không vậy? Cô Thắm thì mặc cái quần bó sát láng coóng ôm hai cái ... cột, à không … ôm hai đòn chả lụa màu vàng mỡ gà. Phía trên cái áo màu đỏ chót kim tuyến lóng lánh làm cho ông nhớ đến ngày tết, da thịt trắng nõn nà... Còn cô Phán thì mặc cái váy củn cởn ông nhìn ông nhớ đến cái cẳng gà ốm khoỏng khiu. Nhưng ... hai cô mang đôi giày cao lêu khêu nên đi không nhanh, à không ... hai cô đang đi như con mèo chân trước chân sau. Cô Thắm đi ngang qua mặt anh Tư Ếch cố tình lắc lư thân hình trêu ghẹo chồng mình ... khuôn mặt của anh Tư Ếch cứ theo đó mà nhíu mắt nhíu mày nghĩ tới cái gì mà anh quên mất.... khiến anh giật mình ngã bổ trên ghế sofa.</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>   - .... Trời ơi  .... hôm nay em muốn cái gì mà ... mà hiếp con mắt của tui dữ dzậy?</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>   Anh Tư Ếch trở nên cà lăm, ú ớ! nên quên mất việc định than phiền là ông đói bụng quá chừng. Hôm nay anh bỗng thấy cô Thắm ngồ ngộ, anh thích lắm. Đang định khen vợ một câu thì cô Thắm với giọng ỏng ẻo:<br />
 <br />
   - Trời ơi, anh thấy em đẹp anh "phê" quá phải không? đáng công cho em và cô Phán tốn tiền tốn công toi đi học làm người Mẫu, để điều tra và làm điệp viên, một công hai chuyện đó anh...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Vừa nói cô vừa ưỡn ẹo đi qua đi lại trước mặt anh Tư Ếch,  cô Phán thấy vậy cũng bắt chước đi hất bên trái, hất bên phải, cái mặt kênh kênh đôi mắt chớp chớp nhìn ông Phán. Cô giáo dạy làm đẹp của cô dặn làm như vậy sẽ hớp hồn đàn ông ngay tức khắc.</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Thôi! thôi em và cô Thắm ơi, cho tui xin can, bộ hết chuyện rồi thôi mà hai cô đi học làm người mẫu … </sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Ông Phán vừa nói vừa che mặt, còn cô Thắm ngồi phịch xuống ghế, cô quăng đôi guốc cao gót vừa lau mồ hôi vừa thở phào, hồi đó tới giờ cô có bao giờ mang đôi guốc cao lêu khêu như vậy và đi đánh qua đánh lại đâu. Cô xoa bóp đôi bàn chân và nói với anh Tư Ếch:<br />
 <br />
- Trời ơi, em tốn tiền và tốn công toi cả tháng nay với cô Phán một công hai chuyện luôn. Thứ nhất là học cách làm người thanh lịch, học làm sao cho thấy sang trọng, học cách trang điểm làm đẹp. Thứ hai vào đó dọ thám luôn, em muốn sang cái tiệm dạy làm người mẫu này, cái " bí si nết " này chưa có đối thủ em nghĩ chắc làm ăn tốt, nhưng cô chủ ngã giá cao quá còn bên ngoài thì nghe người ta xì xầm là họ sắp khánh tận... Em phải năn nỉ cô Phán vào trong đó học chung để có dịp dọ thám luôn... hí hí...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Trời quơi!  sao em không hỏi ý kiến của anh Phán, chuyên gia về "bí si nét" đây cho tiện mà lại đi làm chuyện tào lao? chắc sợ "bụt nhà không thiêng?"</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Anh Tư Ếch cười có vẻ hể hả cho sự nhanh trí của mình. Cô Thắm nguýt chồng và nói:</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Xí! ... nhờ tui đi học nên nãy giờ có người hả cái miệng thật to. Anh Phán à, em năn nỉ vợ anh đi học với em mà không biết cái chổ làm ăn này có bị khánh tận tức bị "băng rấp" gì không? làm sao mà biết hở anh Phán?</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Ông Phán nhích người cho cô Phán ngồi, lấy cái gối để trên đùi cô Phán để che bớt rồi nói:</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Thật ra, khi mình muốn sang tiệm thì chuyện này cũng không dễ. Nó liên quan đến nhiều thứ lắm. Từ thuế má cho đến thị trường, cho đến địa điểm, cho đến thương vụ, phải coi chổ mình sang thuộc diện nào, cung ứng hay cung cầu có điều hoà không và cũng nên quan sát tình hình cho thiệt kỹ. Có khi thấy dzậy mà không phải dzậy. Mấy người chủ bán có khi thì thiệt tình muốn sang vì hoàn cảnh của họ phải nay dời mai đổi hoặc phải đi xa, có khi người chủ lại gạt gẫm mình nữa, mua vào có nước chết một cửa tưới...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Vậy thì mình phải làm sao hả anh Phán? Có cách nào mình biết được tình hình thị trường không?<br />
- Có chứ! thứ nhất là mình phải xét cái tình hình bên ngoài như: </sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>* nền kinh tế bây giờ có xuống dốc hay không? * lãi xuất ngân hàng có gia tăng hay không? Chẳng hạn bây giờ một số kỹ nghệ bị eo xèo như: ngành giao thông chuyên chở và giới bán lẻ, cạnh tranh quá mức. Vậy theo như cô Thắm nói đi học sẵn dịp điều tra cái trường học đó có bị khánh tận không, cô nói thử xem cô có nhận xét như thế nào?</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Dạ, em định vào điều tra nhưng bị mấy thầy cô trong đó "dần" em mệt nghĩ, nội họ bắt tập cách đi như con mèo là muốn chết rồi, nào là cách nói chuyện cách ngồi, cách trang điểm, tá hoả tam tinh hồn vía nào mà quan sát... Bởi vậy, hôm nay mới vớt vát hai chị em trình diễn cho hai anh coi và kêu cứu anh đây...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Cô Thắm tiu ngỉu cúi đầu trả lời.</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Hmmmmm! Thật ra muốn biết cơ sở thương mại đó có bị khánh tận hay không thì phải xem xét tình hình bên trong nữa. Chẳng hạn chổ làm ăn đó có bị vướng vào những điều sau đây không (?)</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>* về tài chánh, xài quá giới hạn tiền cho phép ở ngân hàng<br />
* thiếu khả năng vay mượn tiếp<br />
* tường trình tài chánh trễ nãi<br />
* thiếu kế hoạch và thiếu ngân sách đầy đủ<br />
* tiền mặt luôn thiếu hụt<br />
* nộp trễ các báo cáo tài chánh BAS (GST) và PAYG cho Sở Thuế<br />
* áp lực đòi nợ tăng cao (vì đòi không được)<br />
* không đủ tiền trả nợ thuế và nợ ngân hàng<br />
* bản lời lỗ (Profit & Loss Statement) tiếp tục ghi lỗ<br />
* bản cân số tài chánh (Balance sheet) bị số âm<br />
* tái định giá lại tài sản hữu hình và vô hình<br />
* những tỷ lệ về các con số tài chánh bị đảo ngược<br />
* v.v.v...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Úi chao! anh nói vậy thì em biết tính làm sao? những trường hợp như trên nếu như sổ sách giao cho nhân viên hãng xưởng kế toán thì mới biết được, chứ bây giờ họ muốn bán tiệm còn em thì muốn mua, ở ngoài thì thiên hạ đồn ùm lên là tiệm sắp đóng cửa, chủ thì bảo "bí si nếch" của họ làm ăn khấm khá lắm, còn em thì mù tịt chuyện kế toán kế tung, giấy tờ sổ sách thì tính sao đây?</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Ai bảo cô ham nhảy vô mà bây giờ lại than trời trách đất... Bây giờ cô nên để ý thêm mấy chuyện nội bộ bên trong như thế này nghen: Nếu cô tới đó mà nghe nhân viên họ than phiền hoặc thấy những những điều sau đây thì là có chuyện...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>* thứ nhất là khả năng quản trị kém<br />
* thứ hai khách hàng khiếu nại cách phục vụ hoặc cách trả tiền bê bối <br />
* nhân viên thì hoán đổi liên tục chớ không cố định làm một chỗ<br />
* không đủ tiền trả lương công nhân hoặc thiếu nợ công nhân để họ đòi chèo chẹo<br />
* trả cheque ghi trễ ngày, tức thay vì ghi hôm nay thì bảo để ghi tháng sau<br />
* ngân hàng điện thoại đòi tiền nong liên tục...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>hễ mà cô thấy mấy tình trạng nội bộ đó xảy ra thì tức là chổ làm ăn này có vấn đề. Ngoài ra cô chịu khó để ý một thời gian số lượng khách hàng tới lui trong một ngày và liên tiếp trong một tuần coi nó ra sao thì mình có thể đoán được một phần nào...<br />
- em thấy khách hàng họ vẫn ra vào ào ào coi bộ xôm tụ lắm. Cô Thắm vẫn có nhiều hy vọng.<br />
- như anh đã nói, có khi thấy dzậy mà không phải dzậy, bởi khi cần bán mà chỗ lại ế thì họ có thể đem bà con cô bác họ lại để làm ra vẻ thương vụ có nhiều khách hàng để người mua ham mà nhào dzô. Khi nào bán xong rồi thì đội quân bà con rút đi mất hết.... <br />
- lúc đó chết một cửa tưới anh Phán hở?<br />
- Lại còn phải nói. Có chỗ toàn là dân bản xứ nó nói tiếng Anh như gió, hoặc có khi nó nói tiếng Anh trọ trẹ theo giọng xứ nó như tụi Mễ, tụi Lăng bi, tụi Í, tụi Hi mã lạp sơn... thì có nước mình bể lổ tai luôn mà không ghi được hàng "order" của nó thì kể như là rồi đời!!!<br />
- Úi chao! sao tui nghe anh Phán nói mấy điều trên thì thấy "bí si nếch" của tui hình như cũng đang trên con đường.... đi vào ngõ cụt dzậy! Vậy tui phải làm sao đây anh Hai? Anh Tư Ếch lo lắng hỏi ông Phán. </sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Thật ra, nếu mình đả rơi vào những trường hợp trên thì nên bình tĩnh và nên:</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>* Gặp chuyên viên tài chánh ngay tức khắc để bàn thảo và lấy lời khuyên tức advice của họ<br />
* Bằng mọi cách tránh để bị khánh tận vì một khi khánh tận rồi thì khó mà làm ăn lại...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>- Sao em thấy ông A lăng Bond bị khánh tạn rồi mà làm ăn tỉnh bơ dậy?<br />
- Cái đó cũng tuỳ trường hợp mà cũng không dễ dàng gì đâu chú Tư ạ. Kế đến là mình phải bằng mọi cách tránh buôn bán lừa đảo trong lúc sắp bị khánh tận kẻo thiệt hại cho người khác thì cũng tội cho họ.<br />
- Ừ, đó là lương tâm con người mà anh. Ai làm thì làm chớ em thì không chơi cái màn ấy đâu.</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Ông Phán trả lời xong thì Cô Thắm đứng dậy hối mọi người đi ăn, cô thấy đói bụng quá chừng nên đứng dậy đi nhanh tới lấy cái bóp. Anh Tư Ếch nhìn theo và la hoảng lên:</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>  - Trời ơi, em mở.... cửa sổ đàng sau em ơi, em mặc quần bó quá làm chi để... cửa sổ mở bất tử vậy?</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Cô Thắm chụp vội cái gối bên ghế che vội đằng sau và chạy nhanh vào nhà bếp. Ông Phán la oai oái vì đó là cái gối cưng ông gối đầu coi Tivi. Trong lúc ông Phán than trời thì anh Tư Ếch mừng quá vỗ tay cái bộp khi nhìn theo dáng của cô Thắm và la lên "giống con zhịt xiêm la" vậy mà nãy giờ tui nghĩ hoài nghĩ không ra bà xã tôi giống cái gì ở quê của tôi, bả tập đi cho giống con mèo mà thành con zhịt vì đi chân chữ bát... Nhất định bây giờ vào nhà hàng tui "order" vịt quay ăn cho đả thèm, hà hà.<br />
   ...<br />
Nằm trên giường Ông Phán nhớ đến chuyện vợ ông và cô Thắm làm ông tủm tỉm cười một mình.<br />
- Em ơi! quay qua đây anh ôm để ngủ cho ngon chớ sao hôm nay em quay lưng lại dzậy?<br />
- "nhô"<br />
- Tại sao em say "no" với anh, anh đâu có làm gì đâu mà "nhô", thôi quay qua đây đi em cưng... <br />
- Hu hu..., anh đang cười chọc quê em đó phải không? em đi theo chị Thắm để học để được đẹp hơn hấp dẫn hơn cho anh mà anh còn chê em thêm... Em biết mà, em học đi giống con mèo đẹp chứ bộ....</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Ông Phán dịu dàng vuốt lưng vợ, kéo sát cô vào lòng và nói tỉ tê:<br />
- Anh đâu có bảo em là con... zhịt hồi nào đâu, em là con thiên nga của anh chứ bộ. Hihi, con thiên nga của anh cứ là con thiên nga dầu dáng đi có xấu đối với ai đi chăng nữa nhưng nó vẫn có vẻ đẹp riêng của nó, chứ đừng ráng thay đổi làm thành con mèo hay con gà ... con gì đi chăng nữa thì dị hợm lắm. Chuyện làm ăn cũng vậy em ạ! Muốn đừng bị khánh tận chuyện gì thì hãy chọn nghề theo sở thích, sở trường của mình, đừng đi ngoài tầm tay hiểu biết của mình thì dễ bị thất bại lắm nghe em. Anh nghe chị Thắm bạn em muốn sang cái "bí si nếch" beauty mà anh đâm hoảng...</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong><sub><sup> </sup></sub></div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><sup>Tiếng ông nhỏ dần lại, cánh tay ông vẫn còn lót dưới cái đầu và mái tóc thiệt thơm tho và thương yêu của vợ, cả hai cùng nương theo đôi cánh của thiên nga bay vào một thế giới thần tiên đầy yêu thương ngọt ngào ... không bao giờ bị khánh tận./-</sup></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong> </div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><sub><em>• Ông Bà Phán</em></sub></strong></font></div>
<div><strong></strong> </div>
<div><font face="Verdana" size="2"><strong><em><sub><sup>*Disclaimer - Miễn trách nhiệm: Mục Thuế vụ Người Việt chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận những vấn đề thuế vụ, kinh tế tài chánh, xã hội xảy ra trong cuộc sống thường ngày chớ không nhằm cố vấn ai. Do đó người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ ai dùng tài liệu này để áp dụng trong thực tế. Muốn biết rõ tường tận trường hợp mỗi người, xin quý vị vui lòng liên lạc với các cố vấn luật pháp, tài chánh, thuế khóa riêng của mình để được như ý./-</sup></sub></em></strong></font></div>
<p><font face="Verdana" size="2"><strong><em><sub><sup>* SANH NGUYEN, FPNA</sup></sub></em></strong></font></p>
<p><strong><em><sub><sup><font face="Verdana" size="2">PUBLIC ACCOUNTANT</font></sup></sub></em></strong></p>
<p><font face="Verdana" size="2"><strong><em><sub><sup></sup></sub></em></strong></font></p>
<div><br />
</div>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.118 giây