× Úc Châu

SUPER VÀ THƯƠNG GIA NGOẠI QUỐC

More
10 năm 11 tháng trước #95 bởi snguyen
<table cellspacing="1" cellpadding="3" width="100%" border="0"><tr><td class="post2" valign="top" width="100%"><div class="postcolor"><span style="font-size: 14pt; line-height: 100%"><span style="color: blue"><i><b>MÌNH ƠI! SUPER THẾ NÀO VỚI THƯƠNG GIA NGOẠI QUỐC?</b></i></span></span></div><div class="postcolor"><strong><em><font color="#3366ff">Ông Bà Phán</font></em></strong><span style="color: blue"><br /><strong>“Tình cũ không rủ cũng về…”. Cũng vì câu này mà làm cho cô Phán ngày đêm ăn ngủ không yên và tốn hết ba trăm đồng để đưa cho bà Chút chuyên lên đồng để biết rõ tự sự. Chị Thắm cam đoan với cô Phán là chỉ có giải pháp này mới biết được sự thật mà thôi. Vì chị Thắm vô tình hay tin và khám phá ra từ người khách hàng của cô rằng “cố nhân” của ông Phán hay thích đi hỏi ý kiến mấy người trong Am thường liên lạc với cõi bên kia lắm nên hai cô rình mò vào Am một lần xem sao. Cô Phán không biết kỳ này hậu quả ra sao nếu như ông Phán hay được? Nhưng có ra sao thì ra chứ cô cũng phải làm thôi vì dạo này có tiếng ra tiếng vào về “cố nhân” của chồng cô mới từ VN sang nhưng cũng lắm chuyện, bao lần hỏi han ông Phán cũng nhất định bảo với cô là chỉ giúp đỡ cho bạn bè mới qua chứ không có việc gì quan trọng vì ông đã tự vạch ranh giới với “cố nhân” rồi. Úi chao! cái ranh giới thì cô có nắm trong tay đâu, mắt cô có thấy được đâu, chỉ có đôi tai cứ nghe mà như pháo nổ lốp đốp trong lòng; cô sợ có ngày lại toàn là pháo tống nổ thì… banh ta lông luôn nên cô Phán đành theo sự sắp đặt của chị Thắm để chấm dứt cái nỗi khổ này.<br /><br />- Này, hai cô phải cho khéo đó nhá! Tôi giúp hai cô làm phước nhưng hai cô đừng có đánh đổ nồi cơm của tôi, vô phước ông bà vật cho đó, trước sau gì cũng phải nghe lời tui dặn xong việc thì cứ lẳng lặn mà đi, nhớ đó! Bà Chút lo xa nên căn dặn đủ điều.<br /><br />Sau khi bà chủ nói, chị Thắm cười đẩy đưa và nhận cái khăn phủ màu đỏ xẩm muốn ngã sang màu nâu vì đã quá cũ, trên có những lổ đã sờn vãi ra và một cái mâm bằng gỗ mun đen bóng. Chị Thắm không nói gì, vì muốn biết hết sự thật cho bạn mình nên cô mới xâm mình vào đây chứ ba cái chuyện này chị nghi ngờ quá, ai mà cái xứ văn minh như vậy mà còn đồng cốt? Nhưng thôi, chị phải lo cho cô Phán cái đã không thì trễ “cố nhân” lại thì tốn tiền tốn công toi. Sau khi dắt cô Phán lại một góc của căn phòng gần cái bàn thờ, chị nói nhỏ với cô Phán:<br /><br />- Em ráng lên nghe, có vào hang cọp mới bắt được cọp, trong này thấy ghê quá không biết có thật không đây em mau bỏ vào miệng mấy tép tỏi chị đưa vào miệng ngậm. Kệ! không biết đúng hay không miễn là ma đừng có nhập vào mình là được, nhớ cầm chặt tượng Bà và cầu nguyện. Chị lén mang theo mấy trái cây giả như thơm, bưởi… chỉ có mấy trái thật phía trước thôi rồi dùng super glue để dán cho chắc ăn cho nó khỏi rớt xuống. Bà Đồng bả có khám phá ra thì cũng đã muộn, nội mang cái mâm trên đầu đã nặng rồi còn bắt người ta đội thêm năm loại ngũ quả gãy cổ ai đền, xong chuyện rồi thì mình xù có bao giờ tới đây đâu mà chưỡi mình. Cô Phán nghe chị Thắm nói thế cũng thấy có lý nên gật đầu theo.<br />Chị Thắm phủ cái khăn đỏ trùm cả người cô Phán lại rồi để cái mâm lên đầu, cặp mặt của cô đảo qua đảo lại canh chừng và một tay nặn super glue một tay lén lấy mấy trái cây giả để lên mâm, phía ngoài cô chỉ để mấy trái cây thật mà cô Phán đã thấy nặng. Chị Thắm mắng thầm với cô Phán:<br /><br />- Mấy bà này chắc làm quen nên thành cổ trâu hết, may mà chị lanh trí nên đem theo trái cây giả chứ nghe lời bà ta sắp lên mâm toàn trái cây thật chắc em gãy cổ và gãy tay trước khi bắt quả tang. Ấy chết! bộ ma nhập sao mà em rùng mình lắc lư dữ vậy, em đừng làm cho chị sợ nha em…<br />- Trời ơi! Chị ơi ma nào nhập em chị đừng nói làm em sợ, cái khăn này chắc muôn đời không giặt mà cái bà nào đội cái khăn này hôi quá chị ơi. Em muốn ói nhưng ráng kềm chế nên mới rùng mình đó chứ. Nhưng nếu có bể ổ em bị trùm khăn như vậy làm sao em biết đường chạy ra để trốn đây hở chị?<br />- Vậy cũng tốt khi nào người ta sinh nghi chị đằng hắng em cứ dúi mũi vào chổ nào hôi nhất cho nó rùng mình cho giống thật để người ta không nghi ngờ nghe chưa? Chị vẽ hai cái mắt trên hai cái chân của chị cho em nhận ra mà đi theo chị để trốn khi bị phát giác nghe chưa!<br /><br />Cô Phán dạ xụi lơ, bây giờ cô mới khám phá ra mấy cái lỗ trên khăn để cô dí cái mũi vào hít không khí ở ngoài, phủ cái kiểu này mà không có cái lỗ thì chắc là chết ngộp, ở trong thì nóng quá mà cái mâm lại nặng trên đầu cô quá hèn gì cái khăn bay mùi hôi quá chừng. Nói đến đây cô lại rùng mình nữa, úi a là hôi...<br />Hình như mấy người khác cũng sữa soạn cho các người lên đồng xong, cô ngồi trong khăn mà mồ hôi tuôn ra như tắm và gồng mình chịu trận thì có tiếng chạy thình thịch vào: <br /><br />- Thôi chết rồi em! Ma đưa lối quỷ đưa đường hay sao mà có ông Phán của em với “cố nhân”, mà có luôn ông chồng mắc dịch của chị đi theo vào mới chết. Bộ chả muốn dê luôn “cố nhân” của chồng em hay sao vậy trời??? Mà nè em! Con mẹ thấy sửa hay sao mà mướt lắm! Chị phải dụi mắt mới nhận ra, khác một trời một vực như lột vỏ vậy...<br />Chị Thắm vừa nói vừa chui tọt vào khăn trùm của cô Phán, nhưng vội tuột ra ngay:<br />- Trời ơi! Cái khăn hôi nách khủng khiếp ai mà chịu nỗi!?<br /><br />Chị thấy bàn thờ phủ khăn vội dở ra chui tọt vào trong ấy, rất may là chổ lên đồng là phòng trong, mà lúc này mọi người đang làm lễ phòng ngoài nên không ai để ý. Vả lại trước khi vô chị đã nháy mắt “dụi” tiền cho bà chủ nên cô Phán không phải làm theo mọi người nên chẳng ai biết gì hết. Nhưng oái ăm thay bà chủ lại đưa cả ba người vào ngồi phòng trong vì khách khứa hôm nay quá đông bà phải tiếp và sắp xếp. <br /><br />Bỗng có tiếng anh Tư Ếch chồng chị Thắm từ ngoài vọng vô:<br /><br />- Trời ơi! Thiệt là hân hạnh gặp chị. Nghe đâu chị là "cố nhân" của anh Hai Phán nhà tui vừa mới từ VN sang đó hả? Sao? dạo này VN làm ăn ra sao mà tui thấy chị đẹp ra… Tôi sắp về hưu rồi định đi về ở xả hơi một thời gian rồi mới tính gì thì tính, à mà chị có ai quen zhới thiệu cho tui zhí, hí hí ...<br />- Anh quỷ thiệt! Chưa gặp nhau lần nào mà dám nói em đẹp với xấu… Giọng của người đẹp "cố nhân" nào đó của ông Phán vang lên thánh thót làm cô Phán muốn sôi máu lên luôn…<br /><br />Chị Thắm đang chui trốn dưới bàn thờ muốn nhảy ra bẻ cổ ông Tư Ếch một cái khi nghe cái gịong cười dê của anh Tư Ếch cho hả giận. Nhưng mới định chui thì đụng cái chân lạnh toát của cô Phán đang ngồi ở bên cạnh bàn thờ nên tỉnh giận ngồi yên mà hai hàm răng của chị nghiến lại, hai bàn tay chị đổ mồ hôi ướt nhẹp... Sau khi lén vén khăn ra nhìn, chị thấy ba người ngồi bên kia góc bàn thờ mà quay lưng lại; chị mới chợt nhớ và lo cho cô Phán yếu đuối chỉ sợ cô xỉu, nhớ mình đang giận và nóng người nên chị lén đưa bàn tay nắm cái chân lạnh toát của cô Phán như truyền hơi ấm và vỗ về.<br />Bỗng nhiên có tiếng ông Phán:<br /><br />- Cô à! Tôi có hẹn giúp làm MC cho buổi tiệc chiều nay nên khoảng nửa giờ nửa là đi chớ không chờ lâu được… Tiếng ông Phán vang lên làm cô Phán ngồi trong sốt ruột…<br />- Dạ! Cảm ơn anh cho em đi quá giang lại đây, sẵn có chị chủ nhà muốn hỏi thăm nên anh ráng đợi chút. Em cảm ơn anh đã giúp đỡ cho em mượn số tiền này nếu không em không biết phải xoay xở ra sao!?<br />- Không sao ! Gặp người cảnh ngộ khó khăn tôi vẫn thường giúp đỡ. Lại có tiếng ông Phán trả lời.<br /><br />Lúc này hai tay của chị Thắm lại chà chà thật mạnh vào chân cô Phán, với nỗi ức uất dùm cho cô Phán nhưng lại sợ cô xỉu thì bể ổ. Ai có ngờ đâu hối lộ tiền cho bà chủ nhà để được nghe “cố nhân” ông Phán nói gì hay tâm sự gì với bà đồng, đàng này cả bộ ba lại tự nhiên tới đây mà ngồi thù lù trước mắt mới oái ăm. Rất may, chị nói láo với bà chủ nhà là muốn nghe bà chị chồng nói hành nói tỏi gì với em dâu nên chẳng ai để ý. Chứ lỡ xui mà ông Phán biết được thì cả hai cô chắc là phiền ghê gớm lắm…<br /><br />Bỗng nhiên có tiếng "cố nhân" hỏi:<br /><br />- À anh! Nhờ tiền anh cho mượn nên em đã đóng bên VN. Con gái của em sẽ qua đây làm việc tạm thời, nhưng không biết có quyền lợi gì không? <br /><br />Tiếng ông Phán có vẻ gấp rút nhưng cũng rán trả lời:<br /><br />- Cô à! Theo luật Bảo đảm Hưu trí Úc (Australia's Superannuation Guarantee - SG) thì những cư dân tạm thời sang Úc làm việc (Eligible Temporary Resident Visa – ETRV) đều được chủ nhân đóng tiền hưu trí cho họ (Retirement Savings Account - RSL). <br /><br />Nghe tới đây thì anh Tư Ếch xía vô:<br /><br />- Ụa! Vậy như khi về hưu tui đi đi về về bên VN lỡ bảo lãnh ai qua bên này đi làm một thời gian thì sao?... chẳng hạn cô hàng xóm tui muốn qua làm ăn một thời gian thì cái vụ hưu trí ra sao anh Hai? Anh Tư Ếch vừa nói vừa cười hề hề…<br /><br />Ông Phán có vẻ bực mình vì sắp tới giờ đi làm MC nhưng cũng rán trả lời:<br /><br />- Anh Tư à! Từ 1/07/2002 trở đi, những cư dân tạm thời làm việc tại Úc sau khi mãn hạn về nước họ có quyền lấy tiền hưu trí ra mang về nước họ chớ không chờ đến tuổi về hưu như luật định mới được lấy ra…<br />- Vậy ... tất cả mọi người, không có trường hợp nào bị trừ ra hở anh?<br />- Có chớ! nhưng những người có quyền lấy tiền hưu trí ra để mang về nước là:<br />* những người làm việc ở Úc theo chương trình visa tạm thời<br />* những người mà visa của họ bị hết hạn hoặc bị cancelled<br />* hoặc những người rời khỏi Úc vĩnh viễn…<br /><br />- Vậy con em nó qua đây làm việc tạm thời dù có đóng tiền hưu trí thì cũng được lấy lại hở anh? Lại tiếng "cố nhân" vang lên.<br />- Ừ đúng đó! Trừ những trường hợp sau đây thì chủ nhân khỏi phải đóng. Thí dụ như:<br />* làm dưới $450 một tháng<br />* những người đã 70 tuổi trở lên<br />* những trẻ em dưới 18 tuổi và làm không tới 30 giờ mỗi tuần<br />* hoặc được bảo vệ bởi các hiệp ước hỗ tương giữa hai nước (Bilateral Superannuation Agreement - BSA)<br />* hoặc mướn làm công việc gia đình hoặc tư riêng dưới 30 giờ mỗi tuần.<br /><br />Ông Phán mới nói tới đó thì nghe tiếng bà chủ:<br /><br />- Tôi xin lỗi mấy anh chị nghe, hôm nay sao khách khứa đông quá, nên tui không tiếp được anh Phán để hỏi cho ra vụ thuế má làm ăn. Có người quen giới thiệu tui cho anh, tui định nhờ anh giúp dùm giấy tờ để mở tiệm nail đó mà, thôi chắc tui phải xin cái hẹn đến văn phòng anh quá... Bà chủ nhà vừa cười vừa đon đả ngồi xuống ghế.<br /><br />Ông Phán trả lời:<br /><br />- Không sao đâu chị, thật ra tôi cũng phải đi ngay bây giờ thôi. Tôi với cô này là chỗ thân tình hồi xưa lỡ gặp nhau ở đây nên vào nhà thăm chị luôn thể. Nếu chị có gì cần trong công việc làm ăn, chị có thể lấy hẹn ở văn phòng tôi…<br /><br />Cô Thắm ngồi dưới bàn làu bàu: vô trong chổ này mà cũng nghe chuyện thuế má chán thật! Không biết cô Phán thế nào chứ lòng mình như lửa đốt mà cứ gồng mình ngồi nghe về thuế với má ... Trời gì mà nóng quá đi ... hừm, nóng như vậy mà chân của cô Phán sao cứ mãi lạnh ngắt thế này ??? Chết thật ... cô vái: “ông bà ông vãi có linh thiêng đốt đít cho mấy người đang ngồi trên ghế nóng ruột mà về...”<br />- Hí hí… Anh Tư Ếch vừa cười vừa nói: <br />- Cái cô hàng xóm muốn qua đây làm ăn một thời gian rồi zhìa, vậy không bị đóng thuế anh Phán hả?<br /><br />- Đâu có dễ như vậy! Tiếng ông Phán giải thích:<br />- Những người không phải thường trú nhân (tức không ở Úc vĩnh viễn) mà muốn làm ăn lâu dài ở Úc cũng phải đăng bạ thuế GST (10%) nếu thương vụ của họ trên $50,000 đối với những sản phẩm họ buôn bán có liên quan đến nước Úc. Ví dụ như một thương gia ở VN muốn sang Úc làm ăn lâu dài bằng cách xuất cảng hàng hoá tại VN và nhập cảng vào Úc thì sẽ phải tuân theo các luật lệ trên.<br />- Sướng quá, một công hai ba chuyện. Anh Tư Ếch thích chí xoa tay vào nhau:<br />- zhị tui nói cổ đi qua làm ăn, có thể sau này cổ gặp tui thì ở luôn đây, hí hí ...<br /><br />- Ừ thì phải gặp ông nào chớ gặp chú Tư mầy thì có chết với cô Thắm! Chớ nếu họ muốn ở lại Úc định cư vĩnh viễn thì họ phải tuân theo các điều lệ về di dân kinh tế và phải có một số tiền đặt cọc có thể từ bạc triệu trở lên và mỗi năm thương vụ phải có mức lời ròng tối thiểu nào đó (có thể là vài trăm ngàn). Nhiều người đã không hội đủ các điều kiện này nên đã phải trở về lại VN sau nhiều năm ở lại Úc làm ăn. À, mà thôi mình phải đi thôi kẻo trễ hẹn kỳ lắm đó anh Tư Ếch, chào chị và chào cô …<br />- Vậy tiền hưu trí gì đó thì chính phủ trả ra làm sao hả anh? “Cố nhân” của ông Phán cố hỏi thêm…<br /><br />- Thì thời hạn trả tiền super là trong vòng 28 ngày kể từ khi nộp đơn. Hậu quả thuế là: khi tiền này được trả, tiền thuế thường được giữ lại 30%, trong những trường hợp đặc biệt có thể đến 40%. Ừ! có khi không phải trả thuế nếu đã gia nhập vào những quỹ hưu trí bắt buộc… Thôi chào cô, bữa sau gặp lại nói chuyện nhiều hơn ... bye bye.....<br /><br />Tiếng chiêng tiếng trống xập xình ở phòng trước nên chị Thắm vội chui ra vì biết chắc hai Ông đã ra về và “cố nhân” ông Phán đang làm lễ ở phòng trước. Chị Thắm kéo cái khăn ra và vứt cái mâm một bên, chị lật đật lái xe đưa cô Phán về. Trên xe chị Thắm nghiến răng trèo trẹo. Chị rủa “Đàn ông thật! Tư Ếch về nhà biết tay cô…”. Hôm nay đi tìm cách bắt ghen cho cô Phán, ai ngờ lại bắt trúng tủ anh Tư Ếch, cái miệng thì chối bai bãi mà lúc nào cũng nhắc đến cô hàng xóm ở VN. Hừ! Về đây mà biết tay bà ...<br /><br />Cô Phán nhờ chị Thắm mách nước cố theo dõi để đánh ghen nhưng tới giờ này thì cô thật yên tâm với chồng mình mà đâm lo cho chị Thắm. Cô Phán cảm thấy đói bụng mà tép tỏi bỏ trong miệng hồi nãy sợ quá cũng nuốt mất tiêu, nhìn qua thấy cô Thắm mặt cũng xanh dờn vì giận cô nói:<br />- Chị ơi, ráng đừng có làm gì anh Tư nghen, nếu có thì bể ổ lớn chuyện hai chị em mình. Thôi mình đi kiếm cái gì ăn đi chị, cả hai ngày vì lo nên em không có ăn gì…<br /><br />Về phần chị Thắm ngồi nhìn cô Phán ăn ngon lành và nhớ chuyện đã qua thì đâm ra tức tối chồng mình là anh Tư Ếch... Chuyện đời nó cứ xảy ra bất như ý, có sắp xếp hoàn hảo đến đâu thì cũng có những bất ngờ làm thay đổi mọi chuyện. Tuy nhiên ở hiền thì gặp lành, nhờ trời Phật mà không bị bể ổ hôm nay. Bỗng cô chợt nghĩ ra: chuyện đời có bất như ý như thế nào đi nữa; có hay thay đổi đến thế nào đi nữa nhưng không ai có thể thay đổi được: Đó là tình bạn chân thành. <br /><br />Chị Thắm đưa khăn chậm gịot nước mắt còn đọng lại ở khoé mắt của cô Phán và mĩm cười … Bỗng nhiên chị thấy chính chị là nạn nhân bữa nay chớ không phải cô Phán. Ông Phán lúc nào cũng đạo mạo nhưng hiền lành, cho dù có gặp “cố nhân” đẹp sắc nước hương trời vẫn đàng hoàng đứng đắn chớ không trở chứng… "dê xòm" kiểu anh Tư Ếch của chị... Nghĩ tới đây chị Thắm ngồi khóc rấm ra rấm rứt khiến cô Phán phải trổ tài an ủi... Cô Phán vừa xoa lưng chị Thắm vừa nghĩ thầm trong bụng " Hoá ra mình có phước gấp ngàn lần chị Thắm...”/-</strong></span><br /><br /><span style="color: blue"><b>• Ông bà Phán</b></span><br /><br /><span style="color: purple"><strong><em>*Disclaimer</em></strong> - Miễn trách nhiệm: Mục Thuế vụ HC chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận những vấn đề thuế vụ, kinh tế tài chánh, xã hội xảy ra trong cuộc sống thường ngày chớ không nhằm cố vấn ai. Do đó người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ ai dùng tài liệu này để áp dụng trong thực tế. Muốn biết rõ tường tận trường hợp mỗi người, xin quý vị vui lòng liên lạc với các cố vấn luật pháp, tài chánh, thuế khóa riêng của mình để được như ý./- <strong><em>OBP.</em></strong></span><strong><em> </em></strong><br /><strong>Người phụ trách: <br /><em><font color="#3366ff">Sanh Nguyen, FPNA<br />B. Adm., Grad C.P.Acc.<br />Public Accountant.</font></em></strong></div><!-- THE POST --></td></tr><tr><td class="darkrow3" align="left"></td><td class="darkrow3" nowrap="true" align="left"><!-- PM / EMAIL / WWW / MSGR --><div class="darkrow3" style="float: left; width: auto" align="left"><a title="Show Contact Card" href="javascript:PopUp(' z15.invisionfree.com/qghcoz/index.php?ac...'300','0','1','1','1 ')"><font color="#434951" size="1"><img alt="Mini Profile" src=" 209.85.62.23/style_images/1/addresscard.gif " border="0" /></font></a><a href=" z15.invisionfree.com/qghcoz/index.php?ac...mp;CODE=04&MID=3 "><font color="#434951" size="1"><img alt="" src=" 209.85.62.23/style_images/1/p_pm.gif " border="0" /></font></a><a href=" z15.invisionfree.com/qghcoz/index.php?ac...mp;CODE=00&MID=3 "><font color="#434951" size="1"><img alt="" src=" 209.85.62.23/style_images/1/p_email.gif " border="0" /></font></a> </div></td></tr></table>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.088 giây