× Úc Châu

ĐÀN ÔNG CÓ LÀ NHÀ TÀI CHÁNH GIỎI ?

More
10 năm 10 tháng trước #91 bởi snguyen
<p><span style="color: purple"><span style="font-size: 14pt; line-height: 100%"><i><b>MÌNH ƠI! ĐÀN ÔNG CÓ PHẢI LÀ NHÀ TÀI CHÁNH GIỎI ?</b></i></span></span> <br /><br /><br /><span style="color: purple"><b>Ông Phán đứng trước gương ẹo qua ẹo lại, coi trước coi sau coi có hoàn hảo không. Cả mấy tuần nay ông "diet" để có được ngày hôm nay. Ông vuốt lại mái tóc và thầm khen mình cũng còn trẻ như ngày xưa, thân thể vẫn còn tráng kiện ... chỉ trừ cái bụng hơi to một chút vì cứ mãi tiệc tùng hội hè. Ông hơi lo cái áo hơi chật nhưng không sao mình ráng đừng ăn nhiều và hóp hơi chút chút là cái bụng nó nhỏ lại liền, trông rất là bảnh trai.<br /><br />- Nhanh lên đi em không kẻo trễ thì kỳ lắm!<br /><br />Ông gọi cô Phán và lật đật chạy ra xe rồ máy và ngồi đợi trước vì sợ cô Phán thấy ông thay đổi cách ăn mặc và diện hơn mọi lần thì sẽ thắc mắc tại sao. Mà sao lại không diện hơn mọi lần cho được vì tình cũ không rủ cũng về, Ông nghe bạn ông cho biết người tình xưa đã qua xứ này hơn hai năm và buổi họp mặt tối nay cô ta cũng có mặt. Ôi! Ông nghe như vậy trái tim ông đã đập lộn nhịp lên rồi, mọi kỹ niệm xưa hiện về, ông nghĩ đủ thứ chuyện, rồi lại ... mơ đủ thứ ... rồi lại lo đủ thứ. Rồi ngày này cũng đến, bao nhiêu năm xa cách rồi gặp lại thật là hồi hộp ghê đi…<br /><br />...<br /><br />Buổi tiệc rất đông và nhộn nhip, ông đứng nói chuyện với bạn và đôi mắt của ông đảo qua đảo lại như ngọn hải đăng trong đêm tối đi tìm những bóng dáng xưa cũ trong vùng ký ức của ông. Trái tim ông thót lại khi tưởng tượng bóng dáng người xưa đang thấp thoáng trước mắt ông. Ông hy vọng bao nhiêu năm rồi nàng vẫn như xưa, vẫn trẻ trung và đẹp đẽ không có nét gì là thay đổi để đời ông còn vui... Trời ơi! Mình sẽ nói gì và nói ra sao đây trước mặt nàng, trái tim ông đập loạn lên, ông cuống quýt vì không biết mình phải làm sao đây khi đối diện trước mặt nàng ...???<br /><br />- Chào anh, sao lại đứng một mình ở đây mà chị đâu rồi?<br /><br />- Chào bà ... ồ không! Chào chị, nhà tôi chắc đang bận với mấy cô bạn đâu đó trong bữa tiệc này.<br /><br />Ông Phán xoay người lại thấy một người đàn bà lớn tuổi, nét mặt trông già như người quá lục tuần... Tuy nhiên vẫn có nét quen thuộc mà hình như ông đã gặp đâu đó mà ông cố ráng nhớ. <br /><br />- Lâu quá không gặp, trông anh vẫn như xưa…Anh có bí quyết nào làm ơn chỉ cho ... giùm với. Nghe nói lúc này anh làm ăn khấm khá, khách hàng đông lắm, hôm nay gặp lại anh đây ... là hên lắm đó ... rất cần anh cố vấn cho nhiều lời khuyên trung thực để làm ăn đó mà...<br /><br />Ông Phán nghe cô ta khen thì thích lắm, miệng thì cười nhưng trong lòng cố gắng ráng nhớ mình đã gặp ở đâu, vì thấy cô ta quen lắm, mà sao cô ta lại nói trống không với ông.<br /><br />Ông khịt khịt lỗ mũi vì bị dị ứng bởi mùi nước hoa Chanel thiệt thơm của cô nàng...<br /><br />- Bà .. Ồ không ... xin lỗi ... chị muốn tôi giúp gì nào, tôi sẵn lòng vì người quen gặp lại mà…<br /><br />- Thú thật với anh, em đã ly dị chồng hơn một năm nay, hiện có một số tiền muốn đầu tư mà không biết đầu tư cách nào?<br /><br />Ông Phán thót tim, ông nghĩ cô ta già xọm rồi mà còn xưng em với ông ngọt xớt, nhưng ông vẫn trả lời:<br /><br />- À, về chuyện đầu tư, chị nên tìm gặp một nhà hoạch định tài chánh (Financial Planner) để vạch kế hoạch đầu tư, đặc biệt là đầu tư về nhà cửa (tức mua nhà cho thuê). Sau này chờ giá nhà lên giá, bán đi có lời nhiều, đủ để bảo đảm tương lai khi về hưu mà không lo nghĩ gì nhiều. Hơn nữa, mua nhà cho thuê được xử dụng cái lợi về "negative gearing", tức bị lỗ - tiền lỗ này sẽ được bù trừ vào lợi tức khai thuế. Như vậy sẽ đóng thuế ít hơn, tiết kiệm được nhiều hơn.<br /><br />- Em chỉ có một mình nhất lại là đàn bà không biết có đầu tư giỏi không, hơn nữa khi mình ra ngoài đầu tư nhà băng nó có giúp mình hay không vì thân chỉ có một mình…?<br /><br />- Chị lầm rồi, nhà băng cho hay, họ thích cho phụ nữ làm thương mại vay tiền hơn đàn ông vì phụ nữ biết tính toán cái “risky” better hơn đàn ông.<br /><br />- Anh nói sao chứ, em thấy bạn của em chồng nó than trời vì cô ta cứ đi đánh bài, hoặc đi shopping. Xài tiền nhiều nên nợ nần chồng chất. Hơn nữa bây giờ đàn bà thích đi mua sắm làm đẹp cho mình, rồi đi thẩm mỹ viện sữa mắt, sữa mông, sữa ngực, sữa đùi... thì làm sao mà phụ nữ biết tính toán hơn đàn ông?<br /><br />- Tôi biết cũng có nhiều người phụ nữ như vậy nhưng có nhiều phụ nữ có “good job” nhưng không biết hoạch định tài chánh nên vẫn bị thâm thủng nợ nần, nhất là xử dụng quá nhiều credit cards. Nhưng phần lớn phụ nữ có tính lo xa hơn đàn ông nên vẫn là nhà hoạch định tài chánh giỏi hơn đàn ông đó chị…<br /><br />- Sao anh biết thế?<br /><br />Ông Phán gãi đầu trả lời:<br /><br />- Theo thống kê cho biết thì:<br /><br />* Phụ nữ từ 25-40 là group đầu tư giàu có nhanh nhất<br /><br />* 60% phụ nữ đứng ra làm business ngay từ bước đầu<br /><br />* 50% phụ nữ độc thân làm chủ căn nhà trong vòng 10 năm qua<br /><br />* Phụ nữ tự coi họ là một kế toán viên tại gia (household's accountant)<br /><br />* 1 trong 7 gia đình ở Úc thì phụ nữ là người có lợi tức chính trong gia đình (breadwinner)<br /><br />* Dưới 2% phụ nữ độc thân về hưu đủ là có đủ tiền sống thoải mái (nghĩa là 98% phụ nữ độc thân còn lại khi về hưu không đủ tiền sống)<br /><br />* 38% phụ nữ chẳng có đóng tiền hưu trí riêng cho mình (nên về hưu phải chịu sống khổ)<br /><br />- Đó chị thấy không, người ta làm thống kê đàng hoàng chứ chẳng chơi, vậy chị đừng ngại ngần gì, cứ việc mạnh dạn mà đầu tư.<br /><br />Chị ta thở dài và nói:<br /><br />- Cũng đúng đó anh, hai đứa em cứ hục hặc đưa nhau đến chia tay cũng vì ông chồng cũ của em cứ tính toán sai lầm mới đưa đến cảnh thiếu hụt, nợ nần. Ông ta cứ chơi xì tốc (stock) mà lại ai rủ làm ăn cũng nhảy vào không coi trước coi sau. Em thấy không an toàn cứ cản mãi mà ảnh không nghe, bạn em cũng có nói có chồng chỉ là "đeo gông vào cổ" và chỉ làm thâm thủng ngân sách gia đình mà thôi. Nhiều người muốn thoát ly và không muốn ở với chồng và cũng không muốn ở chung với "partner" nữa cũng vì chuyện này…<br /><br /><br />Cô Phán tiến đến gần ông, ông định quay qua giới thiệu cho cô bạn mà ông Phán ráng nhớ mà nhớ chưa ra; nhưng ông lại muốn rụng rời tay chân. Cô phán ... hôm nay mắt đánh xanh lè, mà lại một cái mắt to mắt nhỏ, môi thì đỏ chót; ông nhìn vợ mình thật kỷ tại sao mà kỳ thế này. Trong lúc này cô phán thấy ông Phán nhìn lom lom vào mình cô nghĩ chắc là mình đẹp lắm, hà hà, cả mấy người chung quanh đều nhìn cô. Cô chớp chớp mắt thêm và e lệ ngó xuống ly rượu đang cầm trong tay mà lòng thì cảm thấy sung sướng lắm, nhưng than ôi nhìn xuống thì cô vội quay phắt lại chay nhanh vào “rest room” bởi vì một cái lông mi giả đang chễm chệ ung dung bơi lội trong ly rượu của cô. Còn Ông Phán cũng đang hồi hộp lắm vì ông vẫn cố đảo mắt đi tìm bóng dáng người xưa có lẽ trẻ trung và đẹp nhất trong bữa tiệc đang lảng vảng đâu đây... Vẫn ly rượu trên tay, ông ráng giữ vẻ điềm tỉnh như không có gì. Ông đang nín hơi hóp bụng để cho ông nhìn thấy trẻ trung phong độ hơn trong khi đôi mắt vẫn láo liêng dõi mắt đi tìm "bóng dáng người xưa".... Bỗng dưng người đàn bà mở miệng nói với đứa nhỏ đang đứng trước mặt: <br /><br />- Con, chào bác đi con, đây là bác mà mẹ quen từ lúc nhỏ mà mẹ hay nhắc đến đó con.<br /><br />- Hmmmm, chị là ... em là ... trời ơi! hèn gì nãy giờ anh cố nhớ mà không nhớ ra, anh xin lỗi em nha, hơn cả nửa đời người không gặp lại thay đổi nhiều quá!!!<br /><br />Tâm trạng của ông rối bời, ngẹn ngào ông không nói lên lời. Trong ông nỗi buồn xâm chiếm như vũ bảo, thời gian đã làm thay đổi người xưa đến nỗi ông nhận không ra. Ông không muốn vô tình làm cho người yêu củ buồn nhưng trong lòng của ông sao xót xa quá. Ông cố nói vài câu cho có lệ để chào ra về. Lẽ ra ông tính xưng anh với em nhưng thấy "người xưa" già quá nên ông xưng tôi với chị luôn: <br /><br />- Chị à! đàn ông (hay người chồng) không là một nhà hoạch định tài chánh giỏi đâu. Cũng theo thống kê cho biết những phụ nữ độc thân còn trẻ - tuổi từ 25 đến 40 có thể quán xuyến kế hoạch tài chánh giỏi hơn đàn ông. Chị cứ mạnh dạn đầu tư, đây là số phone của tôi, chúng ta nói chuyện nhiều hơn, tôi rất là ... bất ngờ khi gặp lại chị. Chị gọi lại tôi sẽ giúp ý kiến hơn, bây giờ xin lỗi tôi có công việc phải về sớm... <br /><br />- Bộ anh không còn xưng anh với em được nữa sao??? Cô bạn vừa nói vừa khóc thút thít khiến thằng con chẳng biết ất giáp gì cũng khóc theo.<br /><br /><br />Ông Phán về nhà nằm trên giường nhắm mắt mà lòng thì buồn vô hạn, Ông không thể tưởng tượng hồi xưa "người xưa" đẹp bao nhiêu thì bây giờ nhan sắc tàn tạ bấy nhiêu. Ông kinh hoảng cái thời gian đúng là cái mà người ta sợ nhất trên đời này. Nó thay đổi tất cả. Nó thay đổi cả tâm hồn của ông...<br /><br />Bỗng ông giật thót cả người khi cô Phán nhoài người nằm lên trên người của ông, cô cuối xuống hôn nhẹ và cắn vào môi ông rồi bảo: <br /><br />- Anh nhớ chị đó hở, anh có “xương” chị hơn “xương” em không? Sao thấy anh buồn dữ vậy hở anh? Em thấy anh nói chuyện tương đắc với chị ấy lắm đó.<br /><br />- Anh yêu em rất nhiều, chị ấy là người đi trước nhưng cũng là dĩ vãng rồi em ạ. Anh có nói với chị ấy về chuyện đàn bà là một người tài chánh giỏi trong gia đình hơn đàn ông, em có nghĩ như vậy không? Ông vừa nói vừa vuốt ve trên lưng cô Phán.<br /><br />- Dạ ! Em cũng nghĩ như vậy vì đàn ông họ hay yếu lòng trước bóng hồng lắm, ai than là “xương” liền. hihi, Nhưng cũng tuỳ thôi anh ạ, như em đây chỉ thích suốt đời làm cô thư ký giữ tiền cho ông chủ chứ không thích là bà chủ đâu. Anh là ông chủ chỉ việc ngồi nghe báo cáo chi tiêu và quỹ để dành là đủ rồi, lâu lâu em lén thụt két đi shopping chút chút nhưng đại khái sổ sách chi tiêu đầu tư cả hai cùng biết và cùng quyết định hay hơn. Em không thích làm bà chủ trong nhà giữ tiền và quyết định tài chánh một mình đâu... vì trái tim của anh cứ đập bùm bùm hoài, làm chủ trái tim đập suốt ngày nhảy lên nhảy xuống mệt lắm giống như là cỡi bò trong đấu trường ... mệt ... Cô phán chu mõ dài thượt ra ... em không biết cỡi đâu. <br /><br />- À ha, lâu lâu nói cũng có lý ha, đồng vợ đồng chồng thì cũng hay hơn . Nhưng mà ai nói em không biết cỡi, rõ ràng ai đó tối nào cũng mặc áo ngủ bằng lụa đỏ chót mà đang ở trên người anh nặng muốn chết mà dám bảo là không biết cỡi ha. Như lúc này nè, mà dám bảo là chưa biết cỡi...<br /><br />- Hmmmm, Em không chịu đâu anh hư quá, anh phá em!<br /><br />Cô Phán đỏ mặt dụi mặt mình và cứ rúc rúc vào ngực chồng vì mắc cở, ông Phán nhột quá cười thật to ... Ha ha ha ... Ai là người tài chánh giỏi, đàn ông hay là đàn bà? Dĩ nhiên lúc nào cũng là người đàn bà rồi vì đàn ông cứ thích cười thôi, mà cười nhiều thì tiền bạc nó dễ rớt, dễ mất lắm, Ha ha ha .... <!--emo&:lol:--><img style="vertical-align: middle" alt="laugh.gif" src=" 67.15.129.139/html/emoticons/laugh.gif " border="0" /><!--endemo--> <br /><br />* Ông bà Phán</b></span> </p><p><span style="color: purple">*Disclaimer - Miễn trách nhiệm: Mục Thuế vụ HC chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận những vấn đề thuế vụ, kinh tế tài chánh, xã hội xảy ra trong cuộc sống thường ngày chớ không nhằm cố vấn ai. Do đó người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ ai dùng tài liệu này để áp dụng trong thực tế. Muốn biết rõ tường tận trường hợp mỗi người, xin quý vị vui lòng liên lạc với các cố vấn luật pháp, tài chánh, thuế khóa riêng của mình để được như ý./- OBP</span> </p><p>* Người phụ trách: </p><p>Sanh Nguyen, FPNA</p><p>Public Accountant</p><p><!-- THE POST --></p>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.120 giây