× Úc Châu

SUPER CÓ GÌ MỚI?

More
10 năm 11 tháng trước #58 bởi snguyen
<p><strong><em><font color="#0000ff" size="5">MÌNH ƠI – NĂM NAY SUPER CÓ GÌ MỚI ?<br /></font></em></strong><span style="color: blue">- Nhanh lên đi em, không thôi không bắt được tại trận!<br /><br />Chị Thắm vừa nói vừa kéo tay cô Phán, cô Phán lýnh quýnh lo lắng bảo:<br /><br />- Chị ơi, anh Phán mà biết được em rình thì em bị la đó chị. Nhưng mà thôi có la thì la luôn, để em giúp chị coi anh Tư Ếch (chồng cô Thắm) định về có bồ nhí như thế nào và anh Phán của em cũng định có bồ nhí không nhen?<br /><br />Cả hai lật đật chạy ra cây sồi nhánh phủ lá um tùm, một nhánh lớn phủ sát cửa sổ làm việc của ông Phán. Cô Phán đứng dưới đẩy cô Thắm lên mặt mày hớt hơ hớt hãi như một tên trộm sắp sữa bị bắt. Cô nhớ lúc nhỏ mình leo cây thoăn thoắt mà sao bây giờ hai chị em leo lên mà cứ tuột lên tuột xuống; mà cây sồi hiện bây giờ theo cô nghĩ thì không cao lắm, có lẽ vì hồi hộp chăng? Hôm nay, anh Tư Ếch dắt vợ là chị Thắm tới chơi, mới vào nhà là chị Thắm lôi cô Phán xuống nhà bếp nói nhỏ là anh Tư Ếch có bồ nhí ở Việt Nam và âm mưu định nghĩ hưu về với bồ nhí.<br />Cô Phán bàn ra tán vô là cứ để anh Tư Ếch về VN đi rồi chị bay theo về bắt tại trận cũng chẩng muộn nhưng chị Thắm nói làm vậy mệt quá, lại bỏ cả công ăn việc làm nên thà bắt trước còn hơn bắt sau .<br /><br />Bởi vậy khi anh Tư Ếch và ông Phán vào phòng đóng cửa, chị Thắm muốn mắt thấy tai nghe anh xác nhận với ông Phán đặng chị tính chuyện với ông chồng của mình. Thấy chị Thắm khóc nên cô Phán đành bậm gan đi theo chị Thắm mặc dầu biết được chồng mình hay ra thì cô sẽ bị phiền phức chứ chẳng chơi. Leo tới leo lui rồi hai chị em cũng gần tới cánh cửa sổ phòng ông Phán, hai cô rán lắng nghe tiếng ông Phán đang "cố vấn" cho chú Tư Ếch như sau:<br /><br />- Chú Tư à! Có tin vui nè. Kể từ ngày 01/07/06 trở đi, người nào tuổi từ 60 trở lên mà đã đóng thuế trên tiền đóng góp hưu trí và tiền lương kiếm được của họ hàng năm thì khi về hưu lãnh ra không phải đóng thuế nữa...<br /><br />Anh Tư Ếch nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt:<br /><br />- Vậy tui rút tối đa mỗi kỳ là bao nhiêu vậy anh?<br />- Khỏi phải lo! Mức giới hạn về phúc lợi nhận được (reasonable benefit limits) cũng được hủy bỏ, nghĩa là trước đây chỉ nhận được tiền hưu khi lấy ra ở mức nào đó, bây giờ thì có thể nhận một cách rộng rãi hơn.<br />- Mà anh Hai ơi, tui bây giờ cũng mệt mõi lắm rồi và mong cho tới ngày về hưu lẹ lẹ một chút là tui về Việt Nam nghĩ xả hơi một thời gian rồi tính gì thì tính sau. Mà bây giờ họ có giới hạn tuổi đến bao lâu mới được hưởng hoàn toàn vậy anh?<br />Ông Phán rót tiếp cho anh Tư cốc nước trà rồi ông nói tiếp:<br /><br />- Chú Tư ơi, chú thiệt là hên vậy đó! Giới hạn về tuổi tác để được hưởng phúc lợi cũng được ông chính phủ hủy bỏ luôn. Thay vào đó, những khoản tiền đóng góp hưu trí được trừ thuế (deductible contributions) tới mức $50,000 mỗi người mỗi năm chỉ bị thuế xuất nhẹ là 15% mà thôi.<br /><br />Chú Tư có vẻ khoái chí hỏi tiếp khi nghĩ đến cô vợ của mình:<br /><br />- Nếu tui đi về Việt Nam bà xã tui ở lại làm ăn thì đóng tiền để được hưu trí như thế nào hả anh?<br /><br />Ông Phán "tu" một ngụm nước trà nóng rồi tiếp:<br /><br />- Vợ chồng chú mày hên thì thôi! Từ nay những người làm ăn kinh doanh thương mãi (self employed) mình "ên" như cô Thắm với cái nghề "Làm neo fashion" như hiện nay mà đóng hưu trí thì sẽ được trừ đầy đủ (fully deductible) chớ không còn bị giới hạn tỉ lệ như trước nữa!<br /><br />Chú Tư Ếch nghe như vậy thì cười sảng khoái bảo:<br /><br />- Vậy tui cứ để Thắm nó ở lại bên này làm ăn đóng tiền hưu trí cho đến khi nào cổ mệt thì thôi phải không anh? Nhưng mà cổ còn trẻ quá biết đóng bao giờ mới hết đóng vậy anh? <br />- Bây giờ ông chính phủ cho dài lắm. Tuổi tối đa có thể đóng hưu trí là 75 tuổi chớ không còn thấp như hồi xưa tới tuổi 65 hay 70 đâu...<br />- Sao vậy anh Hai?<br />- Tại bây giờ thời đại văn minh y tế thuốc men ngon lành rồi nên người ta sống lâu ra phết, thành ra ông chính phủ mới cho cái màn kéo dài tuổi hưu đó chớ!<br /><br />- Tui thì chỉ sợ mình chết sớm. Vậy để tui nói con Thắm nó đóng cho nhiều nhiều đặng về hưu cũng đở. À mà Thắm đóng tiền hưu trí có khai thuế để trừ được không anh?<br /><br />- Chú mày hay thiệt ! Nói vòng vo tam quốc rồi cũng nhớ đến chuyện thuế má! Thiệt ra những người làm thương mại "mình ên" thì tiền hưu trí đóng góp của họ sẽ được trừ thuế như anh nói hồi nãy mà chú mày quên. Chỉ khi nào nằm trong điều kiện không được trừ thuế (undeducted contributions) thì sẽ bị giới hạn tới $150,000 một năm và được áp dụng kể từ ngày 9/05/06.<br /><br />- Có gì khác nữa không anh Hai?<br /><br />- Việc trừ thuế trên tiền đóng hưu trí của những người làm thương mại cũng được hưởng tiêu chuẩn giống như tiền đóng hưu trí của chủ nhân dành cho công nhân ở hãng. <br /><br />- Vậy hả? Tui định khi về hưu thì bán căn nhà đang ở còn Thắm thì nó về ở chung với cô em vợ để hai người đi đi về về cho tiện khi không có tui ...<br /><br />- Ủa ! chớ bộ chú mày tính về lâu bên ấy hả? Không lẽ chú để cổ ở đây buôn bán làm ăn một mình làm sao cổ lo cho xuể? Lỡ ông nào ổng "dớt" mất thì sao?<br /><br />Chú Tư cười hề hề đáp lại:<br /><br />- Không dám dấu gì anh, tui lỡ thương con nhỏ hàng xóm khi xưa, bây giờ tui "zhìa" tui thăm nó, làm gì thì làm tui cũng về đây lại chứ tui đâu có ở luôn bên ấy đâu. Bà xã tui dữ như chằng, tối ngày cứ sai tui còn hơn thằng ở đợ. Về bên ấy tui được làm vua một cõi để bỏ những ngày nhục nhằn ngậm đắng nuốt cay với con "zhợ"... hỗn láo của tui ...<br /><br />- "Hu hu !!!" Chị Thắm đang toòng teng trên cây mà khóc rống lên, cô Phán hoảng kinh muốn tuột xuống chạy trốn trước nhưng bây giờ cô xuống không được. Hồi nãy lo giúp chị Thắm và sợ bỏ lỡ cơ hội bắt ghen với ông Phán cô không để ý, bây giờ ngó xuống sao nó cao quá mà cô lại không hiểu tại sao lúc nãy vì ghen quá cô leo tuốt tuột, hay thật! Bây giờ muốn xuống không cách nào xuống được. Ông Phán nghe ai khóc ngoài sân, nhìn ra cửa sổ thì bỗng dưng ông cảm thấy nghẹn ngào không nói được. Ông sợ vợ té nên lật đật chạy xuống và đem ghế ra sân đở cô Phán và cô Thắm leo xuống. Cô leo xuống lòng buồn thiu vì chị Thắm nổi ghen quá nên quên cả mọi chuyện chị hứa không làm cho ông Phán biết hai chị em đang rình rập nghe lén ...<br />- Hu hu, trời cao đất rộng ơi, xuống đây mà coi ông chồng "ó đâm" của tui âm mưu về với bồ nhí đây nè, hu hu... <br /><br />Ông Phán vừa tức cười vừa giận mà không biết làm sao. Chú Tư thì mặt mày lấm la lấm lét vì âm mưu bị bại lộ nên vội nắm tay cô vợ lôi ra xe. Chú "quê" quá nên cố hỏi vớt vát vài câu trước khi từ giã ông bà Phán ra về kẻo không có dịp gặp lại:<br />- Vậy nếu mấy người đi làm mà có income thấp mà có đóng hưu trí thì sao anh Hai? như mấy bà con của bà xã của tui nè ...<br /><br />Ông Phán buồn lắm nhưng cố gượng cười trả lời cho chú Tư:<br /><br />- Ai có đóng hưu trí mà lợi tức thấp thì chính phủ cho thêm tiền hưu trí vào (co-contribution) tối đa là $1.500 ....<br /><br />Lúc đó thì tiếng cô Thắm vang lên sang sảng chửi chồng:<br /><br />- Tui nói cho anh biết nhá, anh liệu hồn đừng có hòng mà về hưu rồi bán căn nhà đang ở. Đừng có cọng căn nhà gì vào hết trơn ... Rồi chị Thắm quay qua hỏi ông Phán ... <br /><br />- Vậy họ có cọng thêm giá trị căn nhà mình ở vào để tính tiền hưu không anh Hai? huhu... Cô lại khóc bù lu bù loa tiếp tục .<br /><br />Ông Phán hơi quê nhưng cũng rán trả lời:<br /><br />- Căn nhà của người về hưu sẽ không kể vào trong việc thẩm định tài sản để tính phúc lợi hưu trí đâu chị. Chú Tư chỉ nói giỡn chơi chứ hồi nào đến giờ ảnh lo cho chị đầy đủ chị biết mà. Thôi đừng khóc nữa chị, ảnh đâu có về đâu mà chị lại đau khổ đến như vậy !!!??? <br />....<br /><br />Sau khi khuyên giải hết lời và tiễn hai vợ chồng đi về ông Phán vào nhà gọi cô Phán ra hỏi:<br />- Ai bầy em leo cây vậy? Em có biết là em đã lớn rồi mà sao em cứ trẻ con hoài vậy? Còn nữa cả chục cái gối ở sofa sao em không lấy mà lại lựa cái gối mềm anh ưa thích hay gối đầu xem tivi nhét vào mông cô Thắm? Lại dám lấy cái quần ngủ của anh đưa cho chỉ mặc là sao? Em làm cái gì vậy? sao lo lót mông của chị Thắm mà không lo cho em? ... Ông vừa hỏi và cảm thấy giận cái tính trẻ con của cô Phán.<br />- Tại em sợ lỡ chị Thắm té xuống ... bể ... mông. Nhưng gấp quá nên em quơ đại cái quần của anh nó rộng hơn để nhét cái gối vào, mà cũng tại vì gấp quá nên không có cái gì mềm hơn cái gối của anh, mấy cái kia nó cứng quá, lỡ có gì thì cũng bị bể mông... giả nên em làm chứ bộ ... <br />Vừa nói cô Phán vừa trề trề cái môi khiến ông phát bực nên la cô thêm:<br /><br />- Làm sao em dám bảo chị ấy có mông giả mà đi làm việc tào lao vậy ?<br />- Em xin lỗi mình nha, để em đi giặt cái gối cho mình cái đã. Cô choàng cổ và ngồi trong lòng ông Phán, ông chỉ còn có nước lắc đầu chịu thua . <br />Rồi cô lại nói tiếp:<br />- Úi, em biết chắc mà! Để em kể chuyện này mình nghe nghen! Khi xưa anh Tư Ếch ảnh còn độc thân, ảnh thì khoái mấy người có mông to chị bảo với em vậy. Nhưng khổ nỗi chị lại hổng có mông chút nào, mông chị ấy lép xẹp. Hôm ấy anh Tư hẹn với chị Thắm, chị Thắm tất tả rủ em đi mua cái quần có mông giả mặc vào. Đi cả một buổi mấy tiệm trong thành phố kiếm không có chị buồn khóc hu hu; em thấy vậy hỏi bác Tám hàng xóm, khổ nổi bác hơi mập mà hà tiện chỉ có hai cái mặc hoài nó cũ mà còn bị giãn thun, còn chị Thắm lại ốm quá nên mặc thấy phần dưới to ra. Nhưng chị Thắm bảo không sao, ai ngờ vào trong tiệc chị ham nhảy Disco với anh Tư Ếch quá, chị lắc nhiều quá mà quên mình mặc quần bính của người ta ... Mình không nhớ à, lúc đó mình bảo em sao chị Thắm trông kỳ kỳ vậy? lúc đó hai cái mông hơi méo một bên đó! Úi, mà em quên hôm ấy mình thấy chị hấp dẫn nên mình cũng nhìn chăm chăm đó nhớ không? Hôm ấy chị quê quá nên tuần sau quyết định đi bơm mông; nên em biết em mới sợ bị bể mông chứ bộ ... À, nhưng mà nhờ em nên ảnh chỉ mới thành vợ chồng đó ! hihihi... <br />- Trời ơi! Ông trời ngó xuống coi cô vợ của tôi !!! Ông Phán trách yêu cô vợ trẻ .<br /><br />Cô cứ làm những chuyện tào lao khiến cho ông Phán nửa khóc nửa cười giống như chuyện hôm nay. Ông biết nói gì hơn chỉ còn biết kêu Trời ngó xuống mà coi. Trời ơi là trời! ông định đập đầu vào gối nhưng nửa chừng lại nhớ cô vợ mình bỏ nó vào ... Trời ơi là trời cái gối cưng của tôi ! cái gối yêu thích của tôi ...<br /><br />* Ông Bà Phán</span><br /><br /><span style="color: purple">Disclaimer - Miễn trách nhiệm: Mục Thuế vụ chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận những vấn đề thuế vụ, kinh tế tài chánh, xã hội xảy ra trong cuộc sống thường ngày chớ không nhằm cố vấn ai. Do đó người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ ai dùng tài liệu này để áp dụng trong thực tế. Muốn biết rõ tường tận trường hợp mỗi người, xin quý vị vui lòng liên lạc với các cố vấn luật pháp, tài chánh, thuế khóa riêng của mình để được như ý. </span></p><p><span style="color: purple">* Người phụ trách</span></p><p><span style="color: purple">Sanh Nguyen, FPNA</span></p><p><span style="color: purple">Public Accountant</span></p><p><span style="color: purple"></span><!-- THE POST --></p>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.099 giây