× Úc Châu

CHILD CARE REBATE RA SAO?

More
11 năm 3 tuần trước #55 bởi snguyen
<p><span style="color: blue"><span style="font-size: 14pt; line-height: 100%"><em><strong>MÌNH ƠI! 30% CHILD CARE REBATE LÀ GÌ ?</strong></em></span></span> <br /><br /><span style="color: blue"><strong><em>Cuối tuần, ông Phán không ăn cơm nhà, sau khi đi nhóm họp với hội đoàn xong xuôi thì ông trở về thấy vợ đã để sẵn ly chè thạch trên bàn. Ông ngồi duỗi hai chân lên bàn và nhâm nhi ly chè Thạch mát lạnh thơm thơm mùi hoa bưởi. <br /><br />- Mình ơi , em muốn sửa ngực ...<br /><br />Ông quay người lại thiếu điều muốn tá hoả tam tinh, thì ra cô Phán làm cái giống gì không biết mà dưới lớp áo, hôm nay nơi ngực cô... kinh khủng... không còn chữ để diễn tả nữa... Ông hoảng kinh nên bị sặc, nước chè lên cả mũi ông, mùi nước hoa bưởi không còn thơm mà nó làm mũi ông khó chịu vô cùng. Ông sặc sụa, mặt đỏ kè khó chịu. Cô Phán hoảng hồn thả hai tay xuống, hai trái bưởi rớt xuống cái "bịch" lăn lóc trên sàn nhà, cô chạy lại hốt hoảng vuốt ngực ông Phán và lăn xăn đi lấy ly nước lạnh cho ông uống cho nó giảm sặc. Ông khổ sở nhặt hai trái bưởi trên bàn và than:<br /><br />- Hai trái bưởi làm khổ đời tui...<br /><br />Bỗng có tiếng "Tính toong, tính toong...". Chuông cửa reo vang, cô Phán chạy vội ra không khỏi ngạc nhiên sao giờ này cuối tuần mà có ai đến vậy? Cô mở cửa đón khách và ngạc nhiên hơn nữa là thấy cô Thắm với một phụ nữ nữa đi theo(?). Cô Phán chào cô Thắm và người bạn mới gặp lần đầu nhưng mắt không khỏi rời khỏi thân hình bốc lửa của cô này. Hôm nay cả hai người đều ăn mặc rất bắt mắt, đặc biệt hơn, cách ăn mặc của cô bạn thì đúng là "hoả diệm sơn muốn nổ dưới lớp áo đầm đen". <br /><br />Sợ cô Phán ngạc nhiên, cô Thắm lật đật giới thiệu cô bạn gái:<br /><br />- Đây là Hường bạn em, tối nay có party sẵn trên đường đến đó em ghé qua anh chị để hỏi thăm anh Phán cái chuyện CHILD CARE REBATE gì đó và xin cái recipe kho cá luôn...<br /><br />Chị vừa nói vừa đon đả bước vào phòng khách y như người trong nhà. Ông Phán đứng dậy chào trong lúc cô Phán đi rót nước mời khách.<br /><br />Sau khi mời hai cô ngồi xong xuôi, ông Phán giả vờ hỏi lý do nào mà hai người khách đẹp đến thăm thì cô Thắm nhanh nhẩu tiếp:<br /><br />- Hổng dấu gì anh Hai, con bạn em đây nè, cổ còn "độc thân tại chỗ", single mum đó anh mà lại có 2 đứa con nhỏ phải gửi ở nhà trẻ để đi làm nên cổ muốn biết kỳ này cổ có thể "claim" tiền gửi con cái ở nhà trẻ không ấy mà!<br /><br />Ông Phán chưa vội vào ngay câu chuyện mà giả vờ hỏi:<br /><br />- Ủa! chớ cô làm nghề gì ?<br /><br />- Dạ em làm nghề neo ! cô Hường vui vẻ trả lời.<br /><br />- Hèn chi đôi tay cô đẹp quá! Ông Phán khen lơi...<br /><br />- Dạ cám ơn Anh! cô Hường cũng hơi bẻn lẽn dấu vội đôi tay vào giữa hai đầu gối.<br /><br />Ông Phán sợ cô Thắm bảo "câu giờ" nên vội giải thích:<br /><br />- À, đây là lần đầu tiên ông nhà thuế chơi xộp với người dân, nhất là mấy người Mẹ phải đi làm mà phải gửi con ở nhà trẻ. Kỳ này ai có con gửi ở nhà trẻ thì được "claim" lại tiền gửi trẻ là 30% trong mùa khai thuế này tính trên tổng số tiền đã trả sau khi trừ đi tiền Trợ cấp của chính phủ giúp cho mỗi đứa trẻ (CCB tức Child Care Benefit)...<br /><br />- Ủa! chớ em có nhận tiền trợ cấp của chính phủ gì đâu? cô Hường thắc mắc. <br /><br />- Không! Tiền trợ cấp này chính phủ trả thẳng cho Trung Tâm giữ trẻ chớ không phải trả trực tiếp cho cô.<br /><br />- Nhưng nếu em chưa nhận được trợ cấp CCB nói trên thì sao?<br /><br />- Thì cô cứ liên lạc với văn phòng trợ cấp gia đình là xong (Family Assistance Office) hoặc điện thoại số 136150 là họ giúp cô giải quyết ngay. Thường thì đơn từ khiếu nại để xin lại tiền CCB là trong vòng hai năm kể từ cuối năm tài chánh mình muốn "claim" thuế.<br /><br />- Nhưng mà em nghĩ chắc họ đã trả qua nhà trẻ cho em rồi. Thảo nào em hổng hiểu sao mình chỉ trả cho họ ít vậy ! Ai dè ông chính phủ ổng tốt với mình quá hén! Mà này anh Hai, em ở vậy nuôi hai đứa con nên không biết là tối đa sẽ được bao nhiêu trả lại? Lương bổng của em không được cao lắm, vậy không biết chính phủ giới hạn cao nhất là bao nhiêu tiền lương mới được "qualify" trong chương trình này? cô Hường lo lắng. Cổ vừa hỏi vừa nhích tới gần ông Phán khiến đôi gò bồng đảo rung rinh làm ông Phán phải quay mặt đi... mất mấy giây ổng mới trả lời nổi ... <br /><br />- Khỏi lo! Chính phủ không có kể lợi tức người dân bao nhiêu cả, tức là không có "income test". Lương anh nhà giàu tới $1 triệu đồng hay lương cô chỉ một đồng thì vẫn được "claim" như nhau thôi ... Tối đa được "claim" là $4,000 đồng cho mỗi đứa con tùy theo số tiền mà mình đã trả ra.<br /><br />Cô Thắm thấy câu chuyện hấp dẫn cũng xen vào:<br /><br />- Vậy nếu gia đình có hai vợ chồng như tụi em mà đi làm cọng tiền lương lại trên cả trăm ngàn cũng đâu có sao phải không anh Phán? Còn nếu như chỉ có người chồng đi làm, còn cô vợ đang thất nghiệp hiện thời mà thời gian trước có đi làm và có gửi trẻ; hoặc cô vợ bị bệnh không đi làm và không coi con được thì như thế nào? <br /><br />- Thì vẫn được hưởng y như bình thường. Có điều ai mà không cần phải khai thuế thì có thể chuyển (transfer) việc "claim" này sang cho người phối ngẫu.<br /><br />- Vậy ... thì trường hợp mình gửi con ở đâu mới có thể xin được tiền bồi hoàn gửi trẻ được vậy thưa anh?<br /><br />- À cái này cô phải lưu ý. Chỉ có những nơi giữ trẻ được chính phủ công nhận mới được (tức approval care) như: Child Care Centre (long day care), hoặc giữ trẻ tại gia (family day care hay in-home care), hoặc giữ sau giờ học (outside school hours care), giữ trẻ theo mùa nghỉ học (vacation care) hoặc có vài trường hợp bất thường (occational care services)...<br /><br />Ông Phán cười rất tươi khi trả lời và thầm khen cô Hường thật là xinh, thỉnh thoảng len lén đưa mắt nhìn bộ ngực cô Hương có đeo giây chuyền mang hình chiếc máy bay phản lực làm ông sực nhớ chuyện anh... Pilot khen người đẹp... Cô Hường thấy ông Phán cứ nhìn ngực mình rồi tủm tỉm cười nên gạn hỏi:<br /><br />- Ủa ! Chớ anh Hai nhìn em cười cái gì dzậy?<br /><br />- Tại hồi xưa tôi đi lính không quân, thấy cô đeo giây chuyền có chiếc máy bay phản lực làm tôi... hồi hộp lỡ máy bay bay vào mấy trái núi thì tiêu đời luôn...<br /><br />Cô Thắm thấy anh Phán đấu láo vậy nên cũng xì hơi:<br /><br />- Anh Hai cũng quỷ thiệt đó! <br /><br />Vừa lúc đó, cô Phán từ trong nhà bước ra nhìn thấy con mắt ông Phán có đuôi dài ... lòong thoòng lúc nào không hay? Đôi mắt hình như chỉ có biết một chổ, mặc dầu ông cố lướt qua thật nhanh mấy ngọn đồi nhưng cũng quay về bến cũ ... Cô Phán thấy xốn xang ra mặt, cô cảm thấy thiệt là nóng ruột vì không biết vô tình hay cố ý cô Hường cứ chồm tới chồm lui với mấy cái giấy tờ trên bàn nên cả phía trước cứ phơi bày ra như trình diện ... Cô Phán hồi hộp nhìn và tưởng tượng không chừng có lúc "núi lửa" sẽ bật tung ra như lò xo quá!(?) Í zha, chưa xảy ra mà cô có cảm tưởng mình đang ngồi trên đống lửa rồi. Ông Phán bất chợt bắt gặp cặp mắt sắc như dao của vợ. Hai lông mày chau lại như hai... lưỡi kiếm sắp ra trận. Mèn ơi, một bài ca dao ông rất thích đã nằm lòng trong ông từ thời niên thiếu ông vẫn tức anh ách vì không hiểu thấu hai câu cuối; bây giờ ông nhìn đôi lông mày kiếm của cô Phán thì ông thông suốt hết nỗi niềm sao giống tâm trạng của ông quá:<br /><br />"Trên trời có đám mây xanh,<br />Chính giữa mây trắng, chung quanh mây vàng <br />Ước gì anh lấy được nàng,<br />Thì anh mua gạch bát tràng về xây <br />Xây dọc rồi lại xây ngang,<br />Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân <br />Có rửa thì rửa chân tay, <br />Đừng rửa lông mày chết cá ao anh..." <br /><br />May là nhà không có cá chỉ có con Kiki đã ngủ trên giường của ông bà Phán rồi, chứ nó chạy lẩn quẩn đâu đây thì cũng mang hoạ lây chứ chẳng chơi!<br /><br />Tuy nóng ruột nóng gan nhưng cô Phán trực nhớ cái vụ recipe gì đó nên muốn nói nhanh cho hai người ra về chớ kéo dài kiểu này không xong. Cô Phán nhắc:<br /><br />- Ờ ... ơ! mà hình như em Thắm cần cái recipe nấu cá thì phải?<br /><br />- Dạ em muốn xin chị cái recipe kho cá sao cho ngon mà lại không tanh. Sẵn ghé thăm anh chị một công hai chuyện luôn.<br /><br />- Ừ thì kho cá không tanh chẳng có gì khó đâu em. Mình ướp hành, tỏi tiêu và nước mắm đường như thường. Thông thường người ta cho nước vào nồi cá kho thì mình thay bằng nước trà nó khử mùi tanh liền. Còn khi mình nêm nếm thì lót dưới đáy nồi cá kho một lớp thơm (trái khóm) cho cái vị mặn mặn cay cay ngọt ngọt nên chị mới bảo là cá ngon. Nhớ là khi kho nêm hơi ngọt hơn bình thường một chút. Thơm còn có tác dụng giữ thịt cá không bị cứng nên kho đi kho lại càng nhiều thì càng ngon ...<br /><br />Cô Phán đáp mà cúi xuống giọng buồn thiu. Ông Phán thấy nên thầm bảo "Nguy rồi! con mắt của ai đã long lanh...". Cô Hường thấy vậy nên hỏi câu chót cho xong để xin kiếu về.<br /><br />- Mà anh Hai à, mình muốn "claim" thì cần giấy tờ gì?<br /><br />Ông Phán than thầm nhưng cố giải thích cho xong câu hỏi của cô Hường. <br /><br />- Muốn "claim" thì phải có giấy tờ, biên nhận chi phí đã trả đàng hoàng để kế toán họ giúp mình tính toán ...<br /><br />- Dạ như vậy chắc em có đủ. Thôi thưa anh chị Hai tụi em dzìa nghen !<br />- ............<br />Từ lúc nãy đến giờ cô Phán không còn nói câu nào, chỉ ngồi cười buồn thôi. Cái mõ của cô Phán trề trề chu chu, nhìn thấy thì lòng của ông đã rớt rụng theo. Khi cô ghen ông không nói lý lẽ được một chút nào với cô. Mười sư tử Hà Đông ông cũng không sợ bằng những giọt nước mắt, chiến tranh lạnh hay hờn dỗi của vợ mình. Ông sợ những ngày mưa gió cho mùa xuân của ông, ông không nghe được tiếng líu lo hỏi này hỏi nọ, ông không nghe được tiếng cười trong vắt như suối tắm mát tâm hồn của ông mỗi sáng, trưa, chiều, tối. Ông sợ nhìn thấy cành vàng lá ngọc của ông ủ rủ... Những cái liếc mắt đa tình như những con bướm bay lượn chờn vờn trong trái tim của ông ... và nhất là ông sợ ngủ một mình, chỉ trừ khi bác sĩ yêu cầu những lúc sức khỏe vợ ông sa sút. Đúng là vợ chồng quen hơi, giường mà không hơi ấm thì cuộc đời mất đi một phần ý nghĩa của nó...<br /><br />Ông Phán đứng lên tiễn khách ra về trong lòng thật ngổn ngang. Ông than thầm người ta hay nói "sao quả tạ chiếu xuống tôi" còn ông "đúng là ngày của sao quả bưởi". Thật ra, ông biết không có ai thay thế được với cô Phán trong lòng của ông. Con mắt ông hay đi lang thang nhưng là con mắt có chủ rồi, ông biết ngắm hoa đẹp nhưng chỉ ngắm thôi chớ thiệt ra trong lòng của ông không còn một chút gợn sóng nào, có chăng chỉ là những con sóng nhỏ lăn tăn thôi. Ông biết tối nay cơn bão sẽ đến từ đôi mắt của vợ, hậu quả sau cơn bão tàn phá như thế nào thì hạ hồi phân giải nhưng bây giờ thì hình như hai cái đầu gối hơi rung thì phải. Từng bước, từng bước chân ông nặng nề tới gần cơn bão. Ông thở dài thườn thượt, người ta thấy bão thì phải tránh xa nhưng đời ông thấy bão thì phải vào. Ôi thôi! Chuyện gì sẽ xảy ra tối nay ai có biết không làm ơn chỉ mách nước giùm ông với ...<br /><br />* Ông Bà Phán</em></strong></span> </p><p><span style="color: purple"><em>* Disclaimer: Miễn trách nhiệm – Mục Thuế Vụ Mình ơi chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận về các vấn đề thuế khóa linh tinh này nọ v.v… xảy ra trong cuộc sống hàng ngày mà không nhằm cố vấn ai. Nếu quý độc giả có những vấn đề riêng, xin liên lạc với các cố vấn tài chánh riêng của quý vị để được am tường. Người viết không hề chịu trách nhiệm về bất cứ vấn đề gì liên quan đến bài viết này./</em></span> </p><p><strong><em><font color="#3366ff">* Người phụ trách:</font></em></strong></p><p><strong><em><font color="#3366ff">Sanh Nguyen, FPNA</font></em></strong></p><p><strong><em><font color="#3366ff">Public Accountant</font></em></strong></p><p><!-- THE POST --><!-- THE POST --></p>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.197 giây