× Úc Châu

MÌNH ƠI! EM MUỐN....

More
11 năm 4 tuần trước #51 bởi snguyen
<p><span style="color: blue"><span style="font-size: 21pt; line-height: 100%"><strong>MÌNH ƠI EM MUỐN… </strong></span></span><br /><br /><span style="color: blue">Vừa mới đi chợ về chân ướt chân ráo chưa kịp bỏ guốc cao gót ra, cô Phán đã lật đật đưa cho ông Phán lá thơ của chính phủ Úc đàng hoàng trong đó có in hình con heo đất màu hồng trông thật đẹp mắt. Cô Phán mới lên tiếng hỏi chồng:<br />-Mình ơi! Mình thấy có sướng không? Ông chính phủ cho mình tiền làm vốn để bỏ vào con heo đất nè!<br />Ông Phán vội lấy cặp kính ra đeo vào nhìn cho rõ thì quả thật lá thư của ông chính phủ có chụp hình con heo màu hồng nhưng sự thể ra sao thì ông chưa biết. Cô Phán không đợi ông Phán đọc xong lá thư đã vội lấy lại rồi cả hai rủ vào phòng khách để bàn chuyện về lá thư này. Cô Phán nói:<br />-Mình coi con heo đất nè! Nó có hai con mắt thiệt tinh, hai cái mũi hồng hồng, hai cái tai vễnh vễnh nhưng chỉ có một cái đuôi và bốn cái chân. Sao ông trời không sinh ra hai cái đuôi với hai cái chân luôn cho tiện. Em nghĩ là ông chính phủ muốn nói chuyện tiền bạc hay cho mình tiền bạc gì đó. Mình coi cho kỹ rồi nói em nghe, em xuống bếp bỏ mấy món đồ này vô tủ lạnh cái đã! <br />Chờ cho cô Phán dọn dẹp đồ đạc dưới bếp xong xuôi, ông Phán mới mời cô Phán lên phòng khách để cả hai ngồi phân tích lá thư. Cô Phán không quên làm cho mỗi người một cốc nước dừa tươi pha với đá lạnh uống mát cả ruột. Nhưng trước khi bàn về lá thư, cô Phán có chuyện vui cũng liên quan đến vụ cho tiền của con nhỏ bạn muốn kể cho ông Phán nghe cho đỡ tức:<br />-Số là con nhỏ bạn em nó vừa bị thằng cha láng giềng…<br />-…Làm ẩu? Ông Phán thấy cô Phán kể chuyện hấp dẫn mà lại chậm rãi quá nên tìm cách chen vô thọc gậy bánh xe.<br />-Đâu phải! Mình lúc nào cũng nghi ngờ thiên hạ. Chuyện không đến nỗi nào nhưng nghĩ mà tức!<br />-Sao vậy? Em kể lẹ lẹ lên chớ anh nóng ruột quá!<br />-Số là sáng hôm qua, lúc nó tắm xong vừa kịp quàng khăn tắm vào người đi ra thì tới phiên chồng nó vào buồng tắm. Ác hại ngay lúc đó ở ngoài cửa lại có tiếng chuông bấm có khách đến thăm. Cả hai có vẻ bực mình không biết sáng sớm mà ai lại tới quấy rầy nên bàn nhau chưa biết ai nên ra đón khách. Cuối cùng anh chồng lười biếng bảo ảnh bận tắm cho kịp giờ đi làm nên bảo vợ ra mở cửa. Sau đó thì con bạn em nó chịu ra mặc dù trên mình nó lúc đó chỉ có cái khăn tắm trùm kín từ ngực tới chân…<br />-Thì vậy cũng được chớ có sao. Rồi cái gì nữa? Chuyện em kể nghe có vẻ hấp dẫn lắm! <br />-Nó gặp thằng chả láng giềng!<br />-Thì láng giềng là người tốt chớ có sao đâu?<br />-Đâu hẳn vậy! Hắn bảo con bạn em là nếu có gan thả cái khăn tắm xuống… thì chả thưởng cho … một ngàn đồng!<br />-Trời đả thật! Chả mà hỏi anh thì anh thả xuống liền để kiếm ngàn đồng!<br />-Mình với chả là đực rựa mà ngán cái gì. Họa chăng là ô-mô. Kẹt một nỗi là con bạn em là đàn bà con gái… tặng… ngàn vàng chưa chắc nó chịu chớ đừng nói chi chỉ có ngàn đồng! <br />-Rồi cổ có bỏ cái khăn tắm xuống không?<br />-Mình đoán đi?<br />-Không! Ông Phán trả lời có vẻ thật thà.<br />-Nó bỏ xuống đó mình ạ! <br />-Thằng chả láng giềng có tặng cho cổ ngàn đồng không?<br />-Có chớ!<br />-Vậy chả giữ đúng lời hứa thì mình còn kêu ca cái nỗi gì?<br />-Đâu dễ vậy, mình biết sao không?<br />-Không!<br />-Con bạn em lúc nó cầm tiền vô nhà mặt mày có vẻ hớn hở về vụ được tiền từ trên trời rơi xuống, tính không nói cho chồng biết thì chồng nó vụt hỏi!<br />-Chồng nó hỏi cái gì?<br />-Hỏi ai đó? Con bạn em nói là anh láng giềng! Chồng nó mới hỏi là thằng chả láng giềng có mang một ngàn đồng tới trả tiền nợ còn thiếu ảnh tháng trước không!??<br />Ông Phán vừa nghe tới đó thì cười bò lăn bò càng ra. Ổng nói ổng “thương cho con bạn cô Phán vừa tham lam, vừa ngây thơ vô số tội… đến nỗi thả khăn tắm xuống… nhận tiền mà không biết cái gì cũng có lý do của nó”.<br />-Lý do gì vậy mình? Cô Phán hỏi.<br />-Nghĩa là chuyện gì cũng có tương quan nhân quả với nhau, nhất là vợ chồng sống chung trong một gia đình. Cái gì người này làm cũng có thể… ảnh hưởng tới người kia mà bề ngoài cứ tưởng là không ai biết. Nhất là trong chuyện hùn hạp làm ăn thì lại càng phải cẩn thận. Hèn chi anh nhớ một câu thơ dân gian họ đồn rằng <br />“Cái giường mà biết nói năng, Thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn!!!”<br />Hai vợ chồng nói chuyện một hồi thì cô Thắm bỗng nhiên ở đâu chạy tới. Thiệt ra dạo này cô Thắm may mắn ăn nên làm ra có nhà có cửa hơn người ta nên định bụng chia bớt nhà cho bà con thân thuộc để lấy tiếng thơm sau này nên mới tìm tới gặp ông bà Phán. Thời may bữa đó ông bà Phán cũng chẳng có chương trình gì đặc biệt, đang chuẩn bị tinh thần để buổi chiều đúng hai giờ coi đua ngựa Melbourne Cup thì buổi trưa cô Thắm lại chơi. Sẵn đồ ăn thức uống ê hề trong tủ lạnh lại gặp cô Thắm với bà Phán là hai đầu bếp trứ danh nên cả hai vừa nói chuyện vừa trổ tài nấu nướng cho ông Phán có một bữa nhậu ngon lành. Cô Thắm vừa làm gỏi cá vừa hỏi chuyện ông Phán:<br />- Anh Hai ơi! Em có một căn nhà dư muốn cho bà con thân thuộc của em thì có bị thuế “capital gain tax” CGT gì đó không anh Hai?<br />- Ủa chớ bộ em tính cho không hả? Ông Phán vừa hỏi vừa có vẻ không tin là cô Thắm cho không vì người đâu mà sang quá vậy.<br />- Dạ cho không chớ lấy tiền bạc chi cho mang tiếng! Cô Thắm trả lời tỉnh bơ khiến ông Phán giựt mình.<br />- Ủa sao nó giống cái vụ “tình cho không biếu không quá”! Chị Phán vui vẻ châm ngòi vô nói tửng tửng cho vui.</span></p><p><span style="color: blue">Sau đó ông Phán vào đề:<br />- Thiệt ra, thọat đầu mới nghe qua tưởng đơn giản không có gì quan trọng trong cái vụ biếu không cho không nhà cửa như thế này cô Thắm ạ nhưng trên thực tế không phải vậy. Mặc dù không có tiền bạc sang tay nhưng ông nhà thuế vẫn coi như nhà bán theo giá thị trường nên vẫn có thể bị thuế CGT - tức Thuế Lợi Vốn như thường… Nhưng chuyện nhà cửa thì cái vụ xin khấu trừ tiền lời là rắc rối nhất!<br />- Nghĩa là làm sao vậy mình? Cô Phán vừa xắt rau vừa hỏi:<br />- Vừa rồi có một bà ở Canberra muốn xin ông nhà thuế cho khấu trừ khoản tiền lời trên khoản vay đầu tư của bả nhưng bị từ chối vì lý do là bả không chứng minh được rõ ràng tiền bả rút ra xài từ cái “loan account” ra dùng vào chuyện gì? Cái này do ông quan tòa phán đàng hoàng chớ không phải do ông Phán này!!!<br />- Vậy thì bả có bị phạt gì thêm nữa không anh Hai? Lại cô Thắm hỏi:<br />- Có chớ! Ông nhà thuế phạt cho 25% tiền phạt, lại còn không cho khấu trừ mới chết một cửa tưới.<br />- Hình như em nghe là tại mình xài cái “line-of-credit loans” nên dễ bị “tó” lắm phải không mình? Cô Phán cũng nhảy vô hỏi cho biết.<br />- Đúng rồi! Cũng tại vì xài cái “line-of-credit loans” mà nhiều nhà đầu tư cũng bị phạt tơi bời hoa lá!<br />- Lý do sao vậy hả anh Hai? Cô Thắm lo lắng vì cổ cũng đang xài loại này.<br />- Vừa rồi anh có đi tham dự khóa hội thảo về nhà cửa thì có vợ chồng của một cặp kia cho biết họ chẳng bị nợ nần gì cái nhà riêng của họ cả nhưng có cái nợ vay $300 ngàn đồng theo kiểu “line–of–credit loans” cho hai căn nhà đầu tư. Để giảm bớt nợ, hai vợ chồng tính bỏ cả tiền lương lẫn tiền cho thuê nhà vào cái “ắc cao” này còn chuyện riêng tư thì hai người xài thẻ “credit cards” riêng. Sau đó tới kỳ đáo hạn thì lấy tiền từ cái “line-of-credit loans” mà trả nợ cho cái “credit cards” nên cuối cùng bị lãnh… đạn!<br />- Sao lạ vậy mình? Cô Phán vừa xắt thịt vừa hỏi:<br />- Em cũng biết! Theo nguyên tắc căn bản của tài chánh thì tiền lời chỉ được trừ thuế khi nào mình dùng tiền vay vào việc sinh ra lợi tức như nhà cửa cho thuê chẳng hạn. Nếu mục đích vay mượn là để xài chuyện riêng tư hoặc đi du lịch về VN, hoặc mua sắm vòng, vàng… nhẫn nhiếc, hột xoàn này nọ, hoặc trả dứt nợ nhà riêng của mình v.v… thì cái đó không được trừ!<br />- Ơ cũng lạ, ổng bả có tiền thì bỏ vô khi cần thì rút ra xài có sao đâu mà lại gặp rắc rối? Cô Thắm lại thắc mắc tiếp.<br />- Đâu có đơn giản vậy cô em! Tại vì thiên hạ không biết đó thôi chớ ông nhà thuế ổng coi một khi mình bỏ tiền lương và tiền nhà vào trong cái “loan account” rồi thì coi như là đã trả nợ chính cho cái nhà đầu tư (repayment of principal). Còn khi mình rút ra xài thì ổng coi như mình làm một cái vay mới (fresh loan) cho mục đích riêng tư! <br />- Cho nên mỗi lần rút ra thì nó làm giảm tiền lời được khấu trừ? <br />- Chớ còn gì nữa!<br />- Anh cho em một cái ví dụ xem sao?<br />- Ví dụ như em có tiền lương bỏ vào khoảng $6,000 một tháng rồi rút ra $4,500 một tháng để xài thì như vậy coi như một năm em xài hết $54,000 (12 lần cái $4,500). Tiền lời trên cái $54,000 này tất nhiên không được trừ thuế!.<br />- Vậy chớ em phải làm sao hả anh Hai? Em bị rơi vào trường hợp này rồiï? Cô Thắm vừa nói vừa có vẻ lo lắm.<br />- Theo ý anh thì nếu em có vay tiền cho nhà riêng để ở rồi cũng có vay tiền cho căn nhà đầu tư thì em nên có hai cái “loans” riêng biệt là tốt nhất. Nghĩa là nên có hai cái “ắc cao” riêng biệt và mình nên chú tâm vào việc trả cho dứt nợ cái khoản vay không được khấu trừ tức là trả cho hết càng sớm càng tốt cái nhà ở riêng của mình…<br />- Nếu lỡ em để hai cái … dính chùm vô làm… một rồi thì làm sao mà… gỡ ra cho được hả anh Hai? Cô Thắm vui vẻ hỏi.<br />-Em Thắm ạ! Chị thấy lỡ bị kẹt thì cứ để luôn vậy cho tiện việc sổ sách em ạ! Chị Phán tình thiệt góp ý khiến ông Phán cười bò lăn bò càng làm cô Thắm đỏ cả mặt. Cuối cùng thì ông cũng góp ý:<br />-Theo anh thì mình nên nói ông ngân hàng tách ra giùm. Một cái cho “investment” một cái cho “personal use”. Tỉ dụ như vay một cục $300 ngàn anh nói hồi này thì mình nên đổi lại là vay $290,000 cho căn nhà đầu tư còn $10,000 thì cho việc xài riêng. Như vậy sau này mình “claim” tiền lời trên $290,000 về cái nhà đầu tư, còn tiền lương và tiền cho thuê nhà thì bỏ vào trả cái “credit card” nhưng mình đừng có “claim interest” trên cái này là xong! Khi nào trả hết cái nợ $10,000 thì lại vay $10,000 khác để tiếp tục xài cho sướng tấm thân! <br />Cô Thắm nghe ông Phán nói như vậy có lý nên yên tâm lắm. Vừa lúc đó thì cổ cũng làm nước mắm xong xuôi cho cả gia đình lẫn khách nhậu một bữa lẩu đồ biển thịnh soạn. Trong lúc ăn ổng cứ khen ngon liên tục khiến cô Thắm nở mũi. Ổng còn nghĩ là giá mà có cô Thắm ở đây luôn thì ổng còn nhiều phen ăn ngon … dài dài nữa! Nghĩ xong ổng cười tủm tỉm một mình khiến cô Phán không biết ông chồng mình hôm nay mắc cái chứng gì mà cứ cười tủm tỉm hoài vậy!???</span> </p><p><br /><span style="color: blue"><em><strong>* Ông bà Phán</strong></em></span><br /><br />* Disclaimer - Miễn trách nhiệm: Mục Thuế vụ Mình ơi chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận những vấn đề thuế vu, tài chánh xã hội...xảy ra trong cuộc sống thường ngày chớ không nhằm cố vấn ai. Do đó người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ ai dùng tài liệu này để áp dụng trong thực tế. Muốn biết rõ tường tận trường hợp mỗi người, xin quý vị vui lòng liên lạc với các cố vấn tài chánh, thuế khóa riêng của mình để được như ý. Cám ơn.</p><p>* Người phụ trách:</p><p>Sanh Nguyen, FPNA</p><p>Public Accountant</p>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.097 giây