× Úc Châu

MÌNH ƠI! TÌNH HÌNH THUẾ MÁ TỚI ĐÂU RỒI?

More
11 năm 1 tháng trước #50 bởi snguyen
<p><strong><font>MÌNH ƠI TÌNH HÌNH THUẾ MÁ<br />DẠO NÀY TỚI ĐÂU RỒI?</font></strong> </p><p>*Ông Bà Phán</p><p><br /><span style="color: blue">Cô Thắm, từ bữa ly dị chồng rồi thì mọi chuyện tài chánh thuế má gì cũng trông cậy vào ông Phán. Cứ coi ổng như là thần tượng không bằng, chuyện trên trời dưới biển gì ổng cũng biết hết. Bữa nọ kẹt chuyện thuế má, cô Thắm phóng xe tới nhà ông bà Phán cho chắc ăn. Cô Thắm muốn làm ăn trở lại mà không biết cái vụ giữ gìn sổ sách kế toán hay hóa đơn hóa điếc như thế nào nên mới bậm gan chạy tới nhà ông Phán, mặc cho cô Phán muốn nghĩ gì thì nghĩ. Thời may hôm ấy cả hai người cùng ở nhà.</span></p><span style="color: blue"><p><br />Ông Phán từ hồi lấy vợ đến giờ nhưng chưa được mống nào nên đôi khi cũng lo ra. Nhà cửa quạnh quẽ nên đôi khi cũng thích bạn bè tới chơi, còn người đẹp mà tới thì ổng càng “queo câm” luôn. Hôm đó cô Thắm ăn mặc cũng “kẻn” lắm, cứ y như tuồng thiếu vải không bằng nên ông Phán chào đón cô Thắm ngay. Ổng mời cô Thắm vô phòng khách thì cô Thắm chộp cơ hội hỏi ngay:</p><p>- Ủa chớ chị Phán đâu rồi anh Hai? Cô Thắm hỏi như vậy để “mách sua” về tình hình cô Phán hiện đang ở đâu.<br />- Chị đang tắm rửa ở trên lầu em ạ! Lát nữa chị xuống.<br />Để tiết kiệm thời gian, cô Thắm vào đề ngay:<br />- Hổng dấu gì anh Hai, em đang định ra shop bán áo quần trở lại nên muốn hỏi anh việc giữ gìn sổ sách, hóa đơn, rì xít này nọ như thế nào, nhờ anh chỉ cho em.</p><p>Ông nghe cô Thắm nói sao mà nó mặn mà ngọt lịm tựa đường phèn nên ông Phán cũng hơi ngây ngây một chút. Cố lấy lại bình tĩnh, ông Phán mới giải thích:<br />- Cô Thắm ạ! Về cái vụ giữ gìn sổ sách mà tiếng Úc gọi là bookkeeping hay keep records gì đó thì ông nhà thuế rất kỹ càng về vấn đề này. Thế có nghhĩa là ai mà không gìn giữ sổ sách làm ăn chi thu, kế toán cho đàng hoàng thì có thể bị phạt chớ chẳng chơi!<br />- Thì chính vì vậy mà em mới đến anh! Cô Thắm vừa nói vừa ngồi rướn tới một tí khiến đôi gò bồng đảo cứ y như muốn … nhảy ra làm ông nói chuyện cứ phải quay mặt đi chỗ khác. <br />- Vừa rồi thì ông nhà thuế có báo động rằng theo luật lệ hiện hành, ai mà giữ hồ sơ sổ sách luộm thuộm chẳng đâu ra đâu (nghĩa là poor records hoặc without proper records) thì có thể sẽ bị phạt. Lý do là người giữ hồ sơ luộm thuộm thì không có cách nào có thể trình bày đầy đủ việc thu chi làm ăn của mình nên không thể nào đóng thuế đúng mức được.<br />- Sao mấy ổng biết được hả anh? Cô Thắm lo ra.<br />- Có gì đâu mà hổng biết. Thường thường mấy ông nhà thuế hay cử nhân viên đi thăm viếng giúp đỡ bà con làm sổ sách hoặc là đi kiểm tra sổ sách. Nếu thấy chỗ nào chưa vừa ý thì mấy ổng chỉ bảo hướng dẫn thêm. Còn nếu người thọ thuế mà không chịu làm đúng nữa thì chỉ có nước…. bị phạt mà thôi!<br />- Em thấy vậy ông nhà thuế cũng “fair” với mình. Nhưng mà lỡ không giữ đúng như qui định thì có bị phạt gì không anh Hai? <br />- Có chớ! Thông thường thì ông nhà thuế luôn cho mình cơ hội để làm tốt hơn.<br />Nhưng nếu cứ tái phạm thì có thể bị phát lên tới $2,200 về vụ không giữ hồ sơ kế toán thích hợp. Ông nhà thuế cũng nói rồi là mấy ổng không phạt những ai vô tình bị lầm lỗi (tức honest mistakes) nhưng đã sữa đổi cho tốt hơn hoặc là ai tuy hồ sơ sổ sách kế toán giữ hơi luộm thuộm nhưng lại đóng thuế đúng mức thì cũng có thể được ông nhà thuế châm chế cho để khỏi bị phạt. <br />- Thôi cái vụ này thì em hiểu rồi. Còn vụ ra hóa đơn này nọ thì sao anh Hai?<br />- Về cái vụ hóa đơn hóa điếc thì vừa rồi ông nhà thuế có ra bản tuyên bố là theo luật lệ mới, từ nay ai không giữ hóa đơn thuế hợp lệ (tức valid tax invoice) mà có thể chứng minh được các khoản chi phí của mình từ những hồ sơ khác thì cũng có thể “claim” tiền GST đã bỏ ra.<br />- Vậy là ông nhà thuế cũng có quyền ra quyết định riêng của mình anh nhá?<br />- Có chớ! Theo luật lệ thì ông nhà thuế hay bất cứ ai cũng phải thi hành luật lệ răm rắp, nhưng em biết rồi, ở đời cái gì cũng có luật trừ, bởi vì người thọ thuế họ quan tâm tới sự khó khăn khi áp dụng việc “claim” GST qua hóa đơn chính thức trong khi mấy thằng chả buôn bán không chịu đưa hóa đơn hợp lệ cho người ta nên ổng mới ra luật trừ “nghĩa là nếu vì lý do gì thương gia không có hóa đơn hợp lệ thì ổng có thể hành xử cái quyền phán quyết riêng của mình để cho phép người thọ thuế được quyền “claim” GST miễn là có giấy tờ khác để chứng minh những khoản chi này.<br />- Vậy là ông nhà thuế cũng thông cảm cho mình lắm chớ phải không đâu anh Hai?<br />- Chớ sao không! quý ổng còn nói là đôi khi người thọ thuế có lý do đúng để không<br />có tax invoice hợp lệ hoặc họ có mà lại không có đủ các chi tiết hợp lệ. Trong các trường hợp này, ông nhà thuế sẽ áp dụng theo thực tế mà giúp đỡ cho bà con làm ăn và “claim” lại GST hợp lệ y như là họ đã có đủ tax invoices. <br />- Như vậy đối với những người rơi vào trường hợp này mà trước đây chưa “claim” GST lại được thì sao hả anh Hai?<br />- Họ có quyền “claim” lại nhưng chắc phải chịu phạt tiền lời chút ít!!!</p><p>Ông Phán vừa nói tới đó thì cô Phán trên lầu vừa tắm xong đi xuống. Cả khách lẫn chủ đều chào hỏi rôm rả. Cô Phán còn chọt thêm một câu:<br />- Ơ hai anh em làm gì mà nói chuyện có vẻ tình tứ quá vậy? Thôi tiện trời tối mời cô Thắm ở lại ăn cơm chung với tụi này luôn. Thiệt ra hai vợ chồng ông Phán nhớ còn nợ cô Thắm mấy vụ ăn “free” hôm trước nên cả hai mời cổ ở lại để dùng chung bữa cơm chiều trả lễ. Cô Thắm thiệt ra chỉ chờ có thế bởi dạo này ở nhà cổ cũng chẳng còn ai. Thân thế bây giờ là “single mum”, con cái thì giao cả bên ngoại nuôi nên muốn đi đâu thì đi chớ không phải lo tất bật như hồi còn “married”. </p><p>Về phần ông Phán thì thấy bữa cơm chiều trong nhà có thêm phụ nữ nữa cũng vui, mà lại là “gái một con trông mòn con mắt” nữa chớ, chỉ tốn thêm có đôi đũa với cái chén. Còn cô Thắm thì lòng cũng suy nghĩ bâng quơ…. Cô tự hỏi sao đời cổ vô phúc quá. Phải chi mà vợ chồng cổ cũng cơm lành canh ngọt như ông bà Phán thì có đâu đêm đêm nằm ngủ chỉ có ….. một thân một mình côi cút như hiện nay! Lắm lúc như thấy nhớ và …. thiếu…. cái gì ấy! Thấy không khí có vẻ thiếu tự nhiên, cô Thắm đề nghị ông Phán kể cho nghe một câu chuyện vui gì đó. Thế là ông Phán có dịp trổ tài, ổng đề nghị kể chuyện “người thợ rừng có một vợ” cho hai phụ nữ nghe. Cả hai đều hớn hở ra mặt bởi cuộc đời không còn gì vui hơn là chuyện chung thủy giữa hai vợ chồng. </p><p>Ông Phán bắt đầu kể “Ngày xửa ngày xưa….. có hai vợ chồng thợ rừng xấu xí nhưng rất hạnh phúc sống gần bìa rừng, chàng thì thề suốt đời chỉ có một vợ. Chồng thì đốn củi kiếm sống, vợ ở nhà lo lắng nuôi con. Bữa chiều nọ sau khi đốn củi xong, chàng về tới cái suối định tắm một phát cho mát, ai dè lớ quớ để cho cái rìu sắt rớt tỏm xuống đáy suối sâu không tài nào lấy lên được nên chàng khóc quá xá chừng. Thời may có bà tiên hiện ra hỏi “tại sao con khóc?” thì chàng nói cái rìu bị mất. Bà tiên nói không sao, để bà kiếm lại cho. Nói xong bà bay một cái vù xuống suối lấy lên được một cái rìu bằng vàng. Bà hỏi cái này có phải của con không? thì chàng thưa là không phải. Sau đó bà lại bay cái vù xuống suối lần nữa và lấy lên một cái rìu bạc. Bà hỏi cái này có phải của con không? thì chàng cũng nói không phải. Cuối cùng bà bay xuống suối lần thứ ba mang lên một cái rìu sắt thì chàng mới chịu là của mình. Cảm kích cái tánh thật thà của anh thợ rừng, bà tiên cho anh luôn cả ba cái rìu để anh làm của, trong đó có cả cái rìu vàng và cái rìu bạc. Nhờ thế mà bỗng nhiên nhà anh giàu. </p><p>Bữa nọ chị vợ thấy thế thì tò mò hỏi chồng, anh chồng bèn kể câu chuyện bà tiên ở suối nước cho chị nghe. Cô vợ bảo chồng làm ơn dẫn cô ra cái suối đó coi cho biết chỗ. Hôm nọ, cả hai vợ chồng đều ra bờ suối. Không biết xui làm sao tự nhiên cô vợ trượt chân rơi xuống suối…. mất tiêu không cách nào cứu được. Anh chồng khóc quá xá chừng. May sao bà tiên hôm trước lại hiện ra nên ảnh xin bà cứu vợ ảnh lên giùm chớ không thôi đời ảnh từ nay bơ vơ côi cút một thân một mình. Cảm kích tấm lòng người chồng, bà tiên bay xuống suối sâu một cái vụt rồi mang lên một nàng…… tiên nữ đẹp tuyệt trần chớ không phải người vợ xấu xí của chàng. Bà tiên hỏi “người này có phải là vợ con?”. Anh chàng thợ rừng thấy nàng tiên đẹp quá nên nhận ngay “Dạ đúng 100%, đó chính là vợ con!!!”. <br />Bà tiên nghe hắn say “yes” như thế thì sa sầm nét mặt bảo hắn rằng “ Ta chỉ thử lòng ngươi xem có thành thật không mà hóa ra nhà ngươi lại là kẻ bạc tình, bạc nghĩa. Không phải vợ mình mà lại nhận vơ là vợ mình là lý do làm sao? Anh thợ rừng hoảng quá đành thú thật “Dạ không dối gì bà Tiên, sở dĩ con nhận đại người đẹp này là vợ con là bởi con nhớ lại vụ 3 cái rìu hôm trước. Nếu con không nhận mà để bà bay lên bay xuống ba bốn lần rồi rốt cuộc bà cho con cả….. ba bốn cô vợ kiếm được luôn thì chắc con một mình bị… quầng chịu….không thấu!!!!!!!!!!. Cúi xin bà thông cảm!” </p><p>Nghe tới đây thì cả cô Phán lẫn cô Thắm ôm bụng cười ngất và đấm vào lưng ông Phán kêu “đồ quỉ”! Riêng cô Thắm thì muốn cho chắc ăn hỏi “vậy chớ bà Tiên bả có chịu cho người thợ rừng nàng tiên ấy không? Ông Phán cười cười bảo “Lại còn phải hỏi. Anh thợ rừng thành thật quá đi chứ nên cuối cùng bà Tiên đành nhận lời cho ảnh nàng tiên nữ nên đời ảnh từ đó về sau lúc nào cũng chỉ có một vợ, đã giàu có mà lại có vợ đẹp con ngoan….”. <br />Cô Thắm với cô Phán nhìn nhau cười nắc nẻ mà cả hai không biết là bên kia nghĩ gì!!!??? <br /><span style="color: blue"><span style="font-size: 8pt; line-height: 100%"><b></b></span></span></p></span><p><span style="color: blue"><span style="font-size: 8pt; line-height: 100%"><b>ÔNG BÀ PHÁN</b></span></span></p><p>* Disclaimer - Miễn trách nhiệm: Mục Thuế vụ Mình ơi chỉ là những mẫu chuyện vui nhằm thảo luận những vấn đề thuế vu, tài chánh, xã hội...xảy ra trong cuộc sống thường ngày chớ không nhằm cố vấn ai. Do đó người viết hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất cứ ai dùng tài liệu này để áp dụng trong thực tế. Muốn biết rõ tường tận trường hợp mỗi người, xin quý vị vui lòng liên lạc với các cố vấn tài chánh, thuế khóa riêng của mình để được như ý. Cám ơn/- </p><p>* Người phụ trách:</p><p>Sanh Nguyen, FPNA</p><p>Public Accountant</p>

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.136 giây