× Úc Châu

Vấn đề lạm phát

More
10 năm 1 tháng trước #210 bởi thangmai
VẤN ĐỀ LẠM PHÁT

Lạm phát là sự gia tăng vật giá nói chung, dựa trên giá trị căn bản sức mạnh mua sắm của đồng tiền. Trong bất kỳ một nền kinh tế nào, lạm phát là sự gia vật tăng giá trên thị trường, có nghĩa là giảm sức mạnh của đồng tiền. Theo nền kinh tế hiện thời lạm phát là do sự tác động giữa việc cung cấp tiền tệ, mức sản xuất và lãi suất mà ra. Nhìn chung lạm phát có thể theo hai khuynh hướng; có thể do ảnh hưởng của chính sách tiền tệ (Monetary policy) chế ngự những yếu tố khác, hoặc như đã đề cập đến ở phần trên là do ảnh hưởng từ việc cung cấp tiền tệ vào nền kinh tế đến tổng sản lượng quốc gia và lãi suất trong thời điểm đó.

Làm thế nào để đo mức lạm phát?

Lạm phát được đo lường bằng phương thức ứng dụng phức tạp của toán kinh tế, cách đo lường cần phải so sánh giá thị trường và giá trị thực của hàng hóa trong cùng thời điểm một cách khách quan. Chỉ số giá tiệu thụ CPI (Consumer Price Index) là một phương thức đo lường lạm phát tổng quát áp dụng cho giới tiêu thụ Úc. Chúng tôi xin nêu một thí dụ cho dễ hiểu.

Giả sử năm 2005 mua một số hàng hóa với giá $100
Cùng số hàng hóa trên, năm 2006 tăng 8% giá mua sẽ là $108
Sang năm 2007 nếu giảm 5% giá mua sẽ là $95

Những con số trên gọi là chỉ số giá tiêu thụ.

Năm 2005 100.00
Năm 2006 108.00
Năm 2007 95.00

Đối với Úc kể từ tháng 9 năm 2000 về sau số hàng hóa căn bản để tính chỉ số lạm phát được chi ra 11 nhóm chính gồm: thức ăn, rượu và thuốc lá, quần áo và giầy dép, nhà ở, trang bị và các dịch vụ cho gia đình, y tế, phương tiện chuyên chở, viễn thông, giải trí, giáo dục và linh tinh. Các nhóm nầy lại được chia ra 34 nhóm phụ, và xếp thành 89 hạng chi tiêu khác nhau. Bản thống kê về lạm phát được tính cho từng hạng chi tiêu trên sáu thành phố chính cộng thêm Canberra và Darwin. Riêng bản thống kê lạm phát quốc gia mà chúng ta thường nghe đến được tính trên mức lạm phát trung bình của 8 thành phố lớn và cứ 3 tháng ấn hành một lần; tháng 3, tháng 6, tháng 9 và tháng 12. Cho đến tháng 12/2006 chỉ số lạm phát là 3.9% trong khi Ngân Hàng Trung Ương Úc (RBA) ấn định mức lạm phát trung bình hàng năm từ 2% đến 3% vì họ cho là thích hợp nhất.

Vấn đề lạm phát trong năm 2006 có rất nhiều nguyên nhân nhưng nguyên nhân chính vẫn là số tiền phúc lợi do bộ xã hội chi vào trợ cấp gia đình quá nhiều trong năm, từ đó đẩy mức tiêu thụ lên cao. Trong khi đó Bộ Trưởng Ngân Khố, ông Peter Costello cho rằng sở dĩ lạm phát lên cao là vì giá chuối trung bình từ $2.50 Kg tăng lên $13 Kg do bão Larry gây ra. Thực ra giá dầu thô nhảy vọt do sự bất ổn chính trị và chiến tranh Trung Đông gây ra, cũng là nguyên nhân đóng góp một phần lớn trong việc lạm phát.

Vai trò của sự lạm phát trong nền kinh tế

Đối với kế hoạch dài hạn, lạm phát là một hiện tượng xuất phát từ chính sách tiền tệ của ngân hàng RBA, nhưng đối với các kế hoạch trung bình hay ngắn hạn thường do ảnh hưởng của chính sách uyển chuyển lương bổng, vật giá và lãi suất trên thị trường.

Câu hỏi được quan tâm đến nhiều nhất là nguyên nhân gây ra lạm phát và ảnh hưởng của lạm phát sẽ như thế nào đối với đời sống dân chúng và nền kinh tế quốc gia. Theo các dữ kiện trong nhiều thập niên cho thấy lạm phát ở một mức độ nhỏ sẽ là một yếu tố hữu ích cho nền kinh tế. Một trong những lý do đó là mỗi khi thương lượng tăng lương và vật giá đôi khi vô cùng khó khăn. Nhưng khi đồng tiền bị mất giá, hay nói cách khác, vật giá gia tăng, lúc đó vấn đề điều chỉnh lại lương bổng, giá cả hàng hóa trên thị trường sẽ dễ dàng hơn. Đó là về mặt tích cực của lạm phát, nhưng về mặt tiêu cực thì sao?

Lạm phát cũng được xem là một yếu tố rủi ro ngấm ngầm nhằm khuyến khích những ai có thừa tiền nên dùng vào việc đầu tư còn hơn là để đồng tiền mỗi ngày một hao mòn vì chính đồng tiền đó đang bị mất giá vì lạm phát. Vì đầu tư trong rủi ro lúc lạm phát, thường thì giới đầu tư cũng sẽ phải đương đầu với vận mệnh rủi ro của đất nước để kiếm lời, với hy vọng bù đắp lại sự mất giá tiền tệ trong thời gian lạm phát. Lạm phát cũng được dùng như chỉ số để điều chỉnh mức sinh hoạt và là cơ hội cho những ai đầu tư vào công khố phiếu do ngân hàng RBA phát hành. Vì là lạm phát cho nên mức lời trong hiện tại vẫn cao hơn lúc chưa lạm phát.

Kiềm chế mức lạm phát

Kiềm chế lạm phát là giảm thiểu mức lạm phát nằm trong mức độ an toàn nhất theo chính sách tiền tệ của RBA. Có rất nhiều cách có thể làm giảm mức lạm phát nhưng biện pháp cố hữu mà ngân hàng Trung Ương (RBA) thường dùng là áp dụng chính sách tiền tệ (Monetary policy). Với chính sách nầy, một mặt ngân hàng RBA có thể tăng lãi suất căn bản (Cash rate) và đồng thời giảm bớt số lượng tiền tệ cung cấp vào nền kinh tế. Biện pháp kiềm chế lạm phát nầy vừa nhanh chóng vừa hữu hiệu và gây thiệt hại không đáng kể cho nền kinh tế quốc gia. Dù cho biện pháp giảm thiểu mức lạm phát nào được mang ra áp dụng, nhất là khi tăng lãi suất, cũng gây khủng hoảng cho nền kinh tế như gia tăng nạn thất nghiệp và giảm mức độ sản xuất để ngăn chận vật giá leo thang.

Cách thức kiềm chế lạm phát của các ngân hàng trên thế giới có thể khác nhau, nhưng ngân hàng RBA áp dụng chính sách tiền tệ và ấn định mức lạm phát trung bình từ 2% đến 3%. Nếu mức lạm phát vượt cao hơn 3% ngân hàng RBA có thể giảm bớt số lượng tiền cung cấp và tăng lãi suất căn bản, mỗi lần tăng là 0.25% như hiện nay là 6.50%. Nếu mức lạm phát xuống thấp hơn 2% và nếu = 0% sẽ là trung hòa và là một nền kinh tế chết. Trong trường hợp nầy ngân hàng RBA có thể tăng số lượng tiền tệ cung cấp và hạ lãi suất để kích thích nền kinh tế với hy vọng sẽ thịnh vượng hơn.

Nói tóm lại lạm phát ở mức độ thấp có thể là yếu tố tích cực để từ đó lương bổng hay giá cả thị trường có cơ hội điều chỉnh lại cho hợp lý. Tuy nhiên khi lạm phát tăng đến mức trầm trọng, giá cả thị trường và nạn thất nghiệp sẽ lên cao và mức sản xuất sẽ giảm dần gây thiệt hại cho nền kinh tế. Vì thế ngân hàng RBA nên áp dụng phương thức kiềm chế hơn là chống lạm phát. Tuyệt đối không nên áp dụng các biện pháp kiểm soát giá cả vì giá cả tự nó dần dần điều chỉnh sẽ an toàn hơn. Bản chất của lạm phát tự nó sẽ làm cho các nhu cầu sinh hoạt kinh tế yếu dần, và từ đó mức lạm phát sẽ giảm theo mức sản xuất của nền kinh tế quốc gia.


Mai Vĩnh Thăng MCom (Banking & Finance) FAIBF, F Fin
FMC Home Loans

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

More
9 năm 1 tuần trước #429 bởi julius-leo
tôi cảm thấy quá sợ hãi trước sự lạm phát của nền kinh tế VN.

Cha mẹ tôi ở vn thì nói đồng lương của nhân viên ngày càng cao chứng tỏ đời sống được phát triển. Điều đó không đúng bởi:

-Đồng lương tuy tăng (chậm) nhưng với tốc độ lạm phát (chóng mặt) thì sự tăng lương đó là kết quả dĩ nhiên. Và mô hình chung : lương không đủ cho chi trả tài chính hàng tháng. Điều đó nói lên hệ quả đời sống Nhân Dân VN đang đi xuống!

-Nếu chúng ta chỉ đem so sánh sự phát triển của VN so với chính chúng ta thì ta thấy chúng ta đã tiến xa so với 10 năm về trước. Song khi nhìn chung trong toàn bộ thế giới nói chung và khu vực Đông Nam Á nói riêng thì VN tiến quá chậm so với khu vực láng giềng: Thái Lan, Indonexia ... Chả nhẽ sau 10 thế giới dẫm chân tại chỗ sao? VN chúng ta cứ chủ quan, phát triển được tí thì vỗ ngực tự khen, song chẳng qua chỉ là thổi còi khen lấy!

Đời sống ngày 1 đói kém, nhân dân lầm than : gạo hết, mất mùa liên miên .. còn các vị đầy tớ của dân thì ngập ngụa trong nhưng cuộc chơi xa hoa: Tổ chức thi hoa hậu thế giới, rồi đua nhau bày tỏ ai có xe sang nhất ...(mấy cái này quý vị có thể tìm thấy trên các mặt báo điện tử à nha!)

Họ lấy danh nghĩa, tổ chức hoạt động văn hóa cho nhân dân thưởng thức, nhưng thực tế chỉ là các cuộc chơi của các đại gia [các đại gia là nhà tài trợ chính cho các cuộc vui chơi này]: các cuộc thi Hoa hậu này nọ là để các đại gia có cơ hội chọn gái đẹp để vui vầy... Nhân dân chỉ được hớt phần thừa ngắm nghía hoặc đi tham dự trong vai trò khán giả trong các cuộc vui chơi (thực tế là các cuộc chơi đốt tiền của các đại gia nhằm thỏa mãn ý thích của họ hoặc là cơ hội chứng tỏ sự giàu sang dư thừa của cải!)



Có ra nước ngoài mới biết: dạo này số tị nạn VN ngày một tăng (đó là tôi thấy cụ thể ở nước tôi sống), người rời bỏ đất nước thường là dân nghèo các tỉnh lẻ- đặc biệt là dân xứ Nghệ.

Để dân lầm than, bỏ nhà bỏ cửa đi tìm quê hương mới, chẳng nhẽ đó lại là 1 VN tốt đẹp đầy hứa hẹn phát triển sao? Lỗi tại ai? Tại nhân dân? Tại hoàn cảnh ???

Đôi điều cảm nhận tới đọc giả.

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

More
9 năm 1 tuần trước #432 bởi LaoNgoanDong
Tại ai hả? Chẳng ai chịu trách nhiệm đâu. Tôi thấy mấy CEO của các ngân hàng lớn khi lùi về hậu trường không làm CEO nữa thì $$$ thưởng rất TO, bây giờ thị trường tụt, ngân hàng cũng hết tiền chẳng thấy CEO nào bị phạt.

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

More
7 năm 6 tháng trước #989 bởi ngocngoctan
Chào bạn,
Cho đến nay, lạm phát vẫn là vấn đề kinh tế vĩ mô hàng đầu của Việt Nam, Zimbabwe, Bắc Triều Tiên, …. Nếu bạn có quan tâm về lạm phát, bạn có thể tham khảo thêm tai địa chỉ:
nguyencaodung.wordpress.com/2010/02/04/c...ra-l%E1%BA%A1m-phat/
một giải pháp mới cho vấn đề lạm phát.
một giải pháp hay và giải quyết triệt để bài toán lạm phát, giúp thoát khỏi vòng xoáy cung tiền- lạm phát- suy thoái, vừa kích thích tăng trưởng kinh tế, vừa không gây ra lạm phát.

Vui lòng Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia cuộc hội thoại.

Thời gian tải trang: 0.226 giây